234. Hội thảo: ‘Miền Nam giáo dục cho hòa bình, miền Bắc phục vụ chiến tranh’

BS: Quá đúng! Và thắng hay bại là ở chỗ đó.

Thử nhìn lại lịch sử thế giới 3.000 năm trước, về mô hình nhà nước thành bang kiểu trại lính Sparta, cũng vậy. Nó đã thắng nhà nước Athen dân chủ.

Còn nay, giáo dục VN đang phục vụ … “ổn định chính trị” là ưu tiên số một, thay vì phát triển đất nước. Câu nói nôm na “trồng người” là vậy. Mà chính xác hơn là … “đúc người”.

VOA

29/10/2019

Ngọc Lễ

Nền giáo dục miền Nam trước 1975 có mục tiêu lâu dài là xây dựng thế hệ công dân xây dựng đất nước trong khi miền Bắc tập trung vào mục tiêu trước mắt là đào tạo lớp chiến binh kế cận đi chiến đấu và điều này đã tạo lợi thế lớn cho miền Bắc trong cuộc chiến, các nhà nghiên cứu nhận định tại một hội thảo mới đây tại Eugene, bang Oregon, Hoa Kỳ.

Tại phiên thảo luận về giáo dục, nghệ thuật và truyền thông trong khuôn khổ hội thảo về nền Cộng hòa và các giá trị Cộng hòa Việt Nam được tổ chức hôm 15/10 tại Đại học Oregon ở Eugene, các nhà nghiên cứu đã có cái nhìn so sách về tầm nhìn và chiến lược giáo dục của hai miền ở Việt Nam trong cuộc chiến.

‘Kính yêu và thù hận’

‘Nền giáo dục miền Bắc có mục tiêu và tầm nhìn rõ ràng,” bà Olga Dror, giáo sư Sử học tại Đại học Texas A&M, nhận định. “Nền giáo dục miền Bắc dựa trên hai điều: yêu và hận’.

“Yêu là kính yêu Bác Hồ. Do ở miền Bắc ít người hiểu được chủ nghĩa cộng sản là gì huống gì là trẻ em nên các em được hướng yêu điều gì đó mà các em có thể hiểu,” bà Olga giải thích. “Còn ghét là ghét Đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai ở miền Nam.”

Đối tượng giáo dục mà bà Olga nói đến trong phần trình bày của bà không phải là sinh viên mà là học sinh trong độ tuổi từ 6 đến 17 và tầm nhìn mà các chế độ ở miền Bắc và miền Nam muốn truyền đạt cho thế hệ trẻ của họ.

Trong khi đó, miền Nam không thể giáo dục trẻ em của họ như miền Bắc vì ‘họ không thể nào trở thành một nhà nước chuyên chế như miền Bắc’, bà Olga nói.

“Họ không muốn giáo dục con trẻ của họ thành những người tuân theo chế độ chuyên chế. Điều này cho thấy sự đa dạng ở miền Nam mà trong đó mọi người đều có quyền tự do có ý kiến của mình,” bà nói thêm.

Bà giải thích rằng do miền Nam có sự đa dạng xã hội với nhiều cộng đồng tôn giáo khác nhau cũng như nhiều nhóm có tư tưởng chính trị khác nhau, từ chống Cộng triệt để cho đến thân Cộng và con cháu của họ có thể đi học chung một trường một lớp cho nên ‘cần có sự chung sống’.

Một nguyên nhân nữa mà miền Bắc dễ tiến hành nền giáo dục mang tính tuyên truyền là họ chỉ có một chính phủ thống nhất, trong khi đó điều này khác hoàn toàn ở miền Nam.

“Khi Ngô Đình Diệm nắm quyền, mọi người đều ca ngợi ông ấy. Nhưng khi ông ấy bị lật đổ thì ông ấy lại trở thành một kẻ xấu xa nhất,” bà nói. “Do đó trẻ em miền Nam bị rối.”

Ngoài ra, do nền kinh tế thị trường ở miền Nam mà không nhà xuất bản nào có thể xuất bản ồ ạt những tác phẩm ca ngợi các tổng thống như Ngô Đình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu như cách làm ở miền Bắc vì ‘sẽ không có ai mua’, cũng theo vị giáo sư Sử học này.

Bà Olga đưa ra ví dụ về một bức tranh cổ động ở miền Bắc mà trong đó vẽ một đứa bé còn nhỏ với chiều cao khiêm tốn nhưng lại ước mơ rằng em sẽ chóng cao lớn ‘để đi bộ đội đánh đuổi giặc Mỹ’. Trong khi đó, ở miền Nam, bà Olga kể lại giai thoại rằng khi thầy cô giáo hỏi các em có muốn lớn lên gia nhập quân đội hay không thì các em nói rằng các em muốn đến khi mình 18 tuổi đất nước sẽ không còn chiến tranh nữa.

“Miền Bắc nuôi dưỡng con em họ cho chiến tranh, còn miền Nam giáo dục con em họ cho hòa bình,” bà nói.

“Điều này (giáo dục cho hòa bình) thật sự tệ hại trong thời điểm chiến tranh,” bà nói thêm. “Miền Bắc đã thành công với chiến lược của họ.”

“Tuy nhiên, chiến lược này lại trở nên rất dở sau chiến tranh bởi vì người dân miền Bắc lúc đó không có được sự chuẩn bị để xây dựng đất nước cũng như sống trong xã hội mới. Trong khi đó miền Nam không có được cơ hội thực hiện tầm nhìn của mình,” bà kết luận.

Trao đổi với VOA bên lề hội thảo về có khi miền Nam cảm thấy nhu cầu phải làm theo miền Bắc trong điều kiện chiến tranh như vậy hay không, bà Olga nói rằng ‘nếu họ làm như vậy thì không có lý do gì miền Nam tồn tại’ và rằng miền Nam sẽ ‘phải xem xét lại hoàn toàn mô hình Nhà nước mà họ muốn xây dựng’.

Mặc dù lựa chọn này khiến miền Nam gặp bất lợi trong cuộc chiến nhưng ‘đó là lựa chọn của họ’.

Bà cũng nói thêm rằng do áp lực của Mỹ lúc đó mà miền Nam không thể xây dựng chế độ chuyên chế để phục vụ cho cuộc chiến. “Người Mỹ không muốn ủng hộ thêm một đất nước chuyên chế nữa ở miền Nam Việt Nam sau khi họ đã ủng hộ các chế độ độc tài ở Đài Loan và Hàn Quốc,” bà cho biết.

‘Tầm nhìn dài hạn’

Trong phần trình bày của mình, bà Trương Thùy Dung, nghiên cứu sinh Tiến sỹ chuyên ngành giáo dục tại Đại học Hamburg, Đức, nêu bật ‘tầm nhìn dài hạn’ của nền giáo dục miền Nam.

Theo đó, nhiệm vụ của nền giáo dục miền Nam là ‘đào tạo công dân tương lai và xây dựng hình ảnh của Việt Nam Cộng hòa như là một đất nước hiện đại và phát triển’.

“Nền Cộng hòa đó cam kết theo đuổi khát vọng của người dân. Nó thừa nhận và chấp nhận các sự tương đồng và khác biệt nội tại với mục đích đạt được sự thống nhất và đa dạng trên con đường phát triển,” bà nói.

Trao đổi với VOA bên lề hội thảo, bà Dung nói rằng chương trình giáo dục trong các trường đại học của Việt Nam Cộng hòa ‘không hề giáo dục công dân của họ để đi chiến đấu với một đối tượng nào đấy’.

“Họ chỉ dạy công dân dựa trên nền tảng dân tộc, khoa học, khai phóng, và người công dân đấy có thể phát huy được hết khả năng của mình để phụng sự cho nhiệm vụ xây dựng quốc gia vào thời điểm đấy dựa trên năng lực thực tế của từng cá nhân.”

“Nền giáo dục đấy được thiết kế để phát huy thế mạnh của từng cá nhân chứ không phải là để rập khuôn phục vụ cho lý tưởng, mục tiêu của Nhà nước,” bà nói thêm.

Trả lời câu hỏi tại sao miền Nam không nhìn vào thực tế cuộc chiến để điều chỉnh nền giáo dục cho phù hợp, bà Dung trả lời rằng ‘do miền Nam hướng đến tương lai xa và không nhìn cuộc chiến là cái gì đó lâu dài vì cuộc chiến nào rồi cũng kết thúc’.

“Miền Nam khi đó vừa chịu áp lực cuộc chiến, vừa chịu áp lực của Mỹ nên họ mong muốn xây dựng nội lực mạnh để tự đứng vững từ đó có thể bước qua thời kỳ chiến tranh để xây dựng đất nước trong giai đoạn hậu chiến chứ không phải chỉ xây dựng con người cho cuộc chiến,” bà giải thích.

Bà cũng nói rằng không nên lồng ghép chiến tranh vào mục tiêu giáo dục.

“Giáo dục là giáo dục. Cần tách biệt với chính trị. Giáo dục hướng tới xây dựng con người nên không thể để bị ảnh hưởng bởi cái khác.”

“Có thể tạm gọi đó là mục tiêu viễn vông (đối với Việt Nam Cộng hòa) trong thời điểm đấy nhưng nền giáo dục đó đã thực hiện đúng nhiệm vụ của nó,” bà nói và không đồng ý cho rằng nền giáo dục đã góp phần làm cho Việt Nam Cộng hòa thua trong cuộc chiến.

Trả lời câu hỏi nền giáo dục Việt Nam hiện nay có thể rút ra bài học kinh nghiệm gì từ hai nền giáo dục của miền Bắc và miền Nam trước đây, bà Dung nói: “Rõ ràng những di sản của nền giáo dục Việt Nam Cộng hòa vẫn còn đâu đó trong nền giáo dục Việt Nam hiện nay, từ những nhân lực được đào tạo trong thời Việt Nam Cộng hòa.”

Bà đưa ra một ví dụ cho thấy nền giáo dục Việt Nam hiện nay và của Việt Nam Cộng hòa trước đây đã có điểm gặp nhau là ‘áp dụng mô hình đào tạo theo tín chỉ’ vốn là một mô hình tiến bộ vào những năm 60, 70 của thế kỷ trước.

“Nền giáo dục Việt Nam hiện nay và của Việt Nam Cộng hòa đã gặp nhau ở chỗ nhìn ra được cái gì là lựa chọn tốt nhất,” bà nhận định.

Về triết lý giáo dục ‘nhân bản, khai phóng, khoa học’ của miền Nam mà bà Dung cho rằng ‘đã được ghi trong Hiến pháp của nền Đệ nhị Cộng hòa’, bà nhận định ‘đó là triết lý tiến bộ cho đến bây giờ’ và rằng ‘các nền giáo dục nên đi theo’.

“Mặc dù không thể hiện cụ thể trong các văn bản nhất định, nhưng trong các phát biểu đâu đó của các quan chức giáo dục Việt Nam đã cho thấy rằng nền giáo dục Việt Nam đang theo đuổi mục tiêu này,” bà cho biết.

‘Thời hoàng kim’

Bà Trương Thùy Dung, vốn nghiên cứu sâu về nền giáo dục của Việt Nam Cộng hòa, nói rằng giao đoạn cuối những năm 1960 và đầu 1970 là ‘thời hoàng kim’ của nền giáo dục đại học ở miền Nam.

Bà cho biết trong giai đoạn này các trường đại học ‘được thành lập nhiều nhất trong suốt 20 năm tồn tại của Việt Nam Cộng hòa’ so với chỉ một phân nhánh của trường đại học do Pháp thành lập ở Sài Gòn dưới thời thuộc địa.

Bà dẫn ra những ví dụ như ‘đủ nhân lực vận hành’, ‘có thành quả học thuật’, ‘có những diễn đàn để thảo luận các vấn đề khoa học rộng rãi’ và ‘sự phát triển mạnh mẽ của xuất bản’ để chứng minh giáo dục đại học trong giai đoạn này là ‘thời đại hoàng kim’.

Bà cũng nhấn mạnh về ‘tính trung thực’ trong giáo dục đại học ở miền Nam trong việc thi cử va đánh giá sinh viên. Theo đó, các giáo sư đánh giá sinh viên ‘một cách công bằng không thiên vị’ để đảm bảo chất lượng đầu ra và để không cho sinh viên nào có năng lực bị mất cơ hội học hành và thành đạt.

Theo bà Dung thì do các trường đại học ở miền Nam được tự do thiết kế chương trình học và không bị bắt buộc phải tuân theo tư tưởng của Nhà nước nên họ được dạy ‘tất cả các trào lưu triết học, tư tưởng, kể cả chủ nghĩa Marx’.

“Các sinh viên có cơ hội điều chỉnh tư tưởng của mình dựa trên những gì mà họ được nghe các giáo sư giảng dạy và các tài liệu ấn phẩm xuất bản vào thời đó,” bà nói và cho biết rằng chính sự tự do tư tưởng này cũng là một phần nguyên nhân ‘dẫn đến phong trào phản chiến’ vốn phổ biến trong các trường đại học ở miền Nam vào những năm 1960 và 1970.

6 comments

  1. […] Thiếu niên đó chưa đầy 18 tuổi, nhưng đã tỏ ra là một người hung hăng và bất kính. Mới có 18 tuổi mà đã chửi thề như bắp rang. Mỗi lời thốt ra là kèm theo một tiếng chửi thề tục tĩu đặc thù cách nói của người miền Bắc [1]. Mới 18 tuổi mà đầu óc đã bị tiêm nhiễm ý tưởng hận thù, hận thù một cách vô cớ. Ngôn ngữ chửi thề và xấc láo của người thiếu niên đó sử dụng thì chỉ có thể mô tả bằng ba chữ “vô giáo dục”.Thiếu niên đó rất may mắn đến Úc vào thế kỷ 21, chớ nếu vào những năm trong thập kỷ 1980 thì chưa biết chuyện gì xảy ra.Trước khi đến Úc, đáng lý ra thiếu niên đó nên tìm hiểu tại sao người Việt có mặt ở đây, họ là ai, đã trải qua những khó khăn gì để xây dựng nên một cộng đồng như hôm nay. Thiếu niên đó đáng lý ra phải cảm ơn những người Việt ‘boat people’ đi trước đã đóng góp vào xã hội này, và tạo nên được một thế đứng cho người Việt ở xứ người, để người Úc nể trọng người Việt.Hậu quả của tuyên truyền và tẩy nãoNói rằng thiếu niên này là một sản phẩm của nền giáo dục hiện nay thì quá đáng, vì trong thực tế đa số học sinh Việt Nam là những người lễ phép, biết kính trên nhường dưới. Đa số du học sinh đến Úc học hành mà tôi tiếp xúc là những em đàng hoàng, có tư cách, và biết suy nghĩ đúng sai. Không ai có vẻ thù hằn như thiếu niên này. Ngược lại, du học sinh ở đây hòa nhập vào cộng đồng khá dễ dàng. Hầu như ở bất cứ quán ăn hay tiệm thực phẩm của người Việt ở đây đều có bóng dáng du học sinh. Do đó, tôi nghĩ thiếu niên này là một ca đặc thù, một loại ‘outlier’ trong cộng đồng.Tôi nghiêng về giả thuyết rằng thiếu niên này là một sản phẩm của hệ thống tuyên truyền sai trái và tẩy não. Những chữ mà thiếu niên đó thốt ra y chang như những chữ được cẩn thận nhào nặn bởi bộ máy tuyên truyền có từ thời chiến tranh. Họ được gieo vào đầu ngay từ lúc còn rất nhỏ về lòng căm thù, về sự khinh mạn dành cho người miền Nam. Trong cái đầu của họ, người trong Nam là tay sai của Mỹ, là bán nước, là sa đọa, là vô đạo đức.Ngày nay, chúng ta thấy nhan nhản trên mạng những chữ căm thù đó được phun ra một cách mặc định, nó gần như là quán tính của những dư luận viên. Ngay cả những khuôn mặt khả kính gọi là ‘dân chủ’ nhan nhản trên các diễn đàn cánh tả cũng hay phun ra những chữ đó. Họ chẳng cần biết những chữ đó đúng sai ra sao, vì mục tiêu đơn giản là thóa mạ, là gây tổn thương cao nhứt về tinh thần cho nạn nhân. Thiếu niên này không phải là một ca đặc thù, mà chỉ là sản phẩm của một hệ thống.Gieo hạt gì thì sẽ gặt quả đó. Gieo sự căm thù thì sẽ gặp thù hận. Giáo sư Olga Dror (Đại học Texas A&M) có một nhận xét rất hay rằng thời chiến tranh, hệ thống giáo dục miền Bắc nhắm đến việc nhào nặn con em họ cho chiến tranh, còn hệ thống giáo dục miền Nam thì chuẩn bị con em cho hòa bình. Ngoài ra, hệ thống giáo dục miền Bắc là một hệ thống tuyên truyền, tất cả phục vụ cho đảng và Nhà nước, ghét Mỹ, ghét ‘Ngụy’. Ngược lại, hệ thống giáo dục trong Nam thì thuần túy giáo dục mà trong đó sự khác biệt được tôn trọng và chấp nhận.Do đó, sau chiến tranh, có sự ‘lệch pha’ giữa người miền Bắc và miền Nam. Nói như Giáo sư Dror là “Tuy nhiên, chiến lược này lại trở nên rất dở sau chiến tranh, bởi vì người dân miền Bắc lúc đó không có được sự chuẩn bị để xây dựng đất nước cũng như sống trong xã hội mới. Trong khi đó miền Nam không có được cơ hội thực hiện tầm nhìn của mình.” [2].Thất bại trong hòa giải dân tộcSự việc cậu thiếu niên kia xúc phạm đến biểu tượng của Cộng đồng người Việt ở Úc (và trên thế giới), nhìn từ bên ngoài thì chỉ là một biến cố nhỏ. Nhưng nếu nhìn kỹ thì đó là dấu hiệu của sự thất bại trong quá trình hòa giải dân tộc mà Chánh phủ Việt Nam theo đuổi mấy năm qua.Nhìn bề ngoài, chúng ta dễ dàng thấy Chánh phủ trong nước rất quan tâm đến vấn đề hòa giải dân tộc. Sau cuộc chiến tương tàn 20 năm, với hàng triệu người chết, và sự xung đột ý thức hệ dẫn đến sự chia rẽ dân tộc sâu sắc. Do đó, nhu cầu hòa giải dân tộc là hoàn toàn đúng. Hầu như trong bất cứ cuộc họp nào có liên quan đến người Việt ở nước ngoài (gọi tắt là ‘Việt kiều’) các quan chức trong Chánh phủ Việt Nam đều nói đến việc hòa giải dân tộc bằng một ngôn ngữ rất thiết tha. Bỏ qua những ví von vô duyên (như ‘khúc ruột ngàn dặm’), công bằng mà nói Chánh phủ có thiện ý trong việc hòa giải dân tộc.Nhưng thiện ý là một chuyện, còn thực hiện là một chuyện khác. Nói hòa giải dân tộc thì rất dễ, nhưng thực hiện thì rất khó. Trong thực tế có thể nói không ngoa rằng hành động của các quan chức Việt Nam không phù hợp với thiện ý hòa giải dân tộc. Họ cảm thấy không thoải mái khi nói về những tuyên truyền dối trá, họ vẫn còn thù hận biểu tượng của cộng đồng ‘boat people’.Trong một chuyến viếng thăm chánh thức nước Úc, ông Nguyễn Xuân Phúc (lúc đó là thủ tướng) có than phiền về việc Cộng đồng người Việt Tự Do ở Úc treo cờ vàng, và ông nhờ thủ tướng Úc Malcolm Turnbull can thiệp các hội đồng thành phố Úc không cho treo cờ vàng. Nhưng dĩ nhiên ông Turnbull không thể can thiệp, bởi vì đó là vấn đề cộng đồng, và đó là di sản của cộng đồng, thuộc các thành phố địa phương. Các thành phố đó công nhận lá cờ vàng thời Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) là biểu tượng của Cộng đồng người Việt Tự do ở Úc.Tôi rất ngạc nhiên về phàn nàn của ông thủ tướng Phúc, vì đáng lý ra ông phải hiểu biết rõ hơn và có tinh thần hòa giải hơn. Dĩ nhiên, lá cờ đó không đại diện cho nước Việt Nam ngày nay. Nó chỉ đại diện cho Cộng đồng người Việt tị nạn ở Úc mà thôi. Nó không có ý nghĩa ngoại giao gì cả (theo tôi nghĩ). Nó là biểu tượng của cộng đồng, như bao nhiêu biểu tượng khác của các cộng đồng khác. Ở Mỹ, đó là lá cờ Tự do và Di sản (Heritage and Freedom Flag) của Cộng đồng người Việt Tự do ở Mỹ. Vậy thì hà cớ gì mà phải so đo với một lá cờ chỉ là biểu tượng.Nhưng sự thù hận biểu tượng đó đã lan tràn từ cấp trên xuống cấp dưới. Trong một xã hội mà những gì từ thời VNCH bị các quan chức cao cấp phỉ báng, thì các thiếu niên lớn lên trong môi trường đó cũng sẽ bắt chước làm theo thôi. Bắt chuớc một cách không cần suy nghĩ đúng sai. Có thể nói rằng các quan chức đã tạo nên một tấm gương không lành mạnh cho giới trẻ.Có lần tôi hỏi một cựu trung tá VNCH rằng nếu anh có dịp về Việt Nam và dự một hội thảo mà người ta chào cờ (đỏ sao vàng) thì anh có chào cờ không. Anh ấy, một người từng đi 8 năm tù cải tạo sau 1975, trả lời không ngần ngại rằng anh ấy vẫn đứng lên chào cờ, vì đó là đạo lý của ‘nhập gia tùy tục’. Cái sai lầm của thiếu niên xúc phạm lá cờ là không biết cái đạo lý nhập gia tùy tục.GSNGUYỄN VĂN TUẤN 08.05.2021[1] “Địt mẹ mày! Cầm cờ lên mà giải phóng đất nhà bố mày à?”[2] Hội thảo: ‘Miền Nam giáo dục cho hòa bình, miền Bắc phục vụ chiến tranh’ […]

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.