1531. Tử tế, ở đời….

Đôi lời: góp ý với tác giả về cái cẩn trọng khi viết.

Nhiều năm nay, rõ là có hiện tượng một số nhân vật trong Đảng, Nhà nước (đương hoặc cựu) được một số người có tiếng trong báo giới, mạng xã hội khen, hoặc đưa thông tin theo hướng có lợi, theo những cách khác nhau.

Cần phải cẩn trọng, cảnh giác khi tiếp nhận thông tin đó, vì nhiều lý do.

Lại trong bối cảnh đất nước quá thiếu những người tử tế trong chính quyền được dân nhận rõ; nên không lạ cái khao khát khi thấy có vài hiện tượng có vẻ là “tử tế”.

Tuy nhiên, người viết khi phản ánh lại và bình luận những trường hợp đó, vẫn cần trích dẫn đầy đủ, gợi ý cho độc giả suy xét, mà tránh suy diễn chủ quan, rồi khẳng định.

Như trường hợp Như Phong đưa tin về Nguyễn Đức Chung ở đây. Đó chỉ là đưa theo ông Chung nói lại, rồi ông Phong nhận định sơ sơ … Qua đó, người đọc có thể cho là ông Phong đánh giá ông Chung là người “tử tế”; ngược lại cũng có thể nghĩ theo những hướng rất khác nhau, kể cả nghi ngờ, đánh giá tư cách người đưa tin.

Cụ thể hơn, như thông tin ông Chung “không đồng ý với kế hoạch của CAHN“, rồi “dân Đồng Tâm không phải là địch“, cũng chỉ là ông Phong kể là ông Chung nói với ông Phong thôi. Đằng sau đó có cả loạt khả năng khác nhau, như ông Phong bịa đặt, hoặc ông Chung “không đồng ý” nhưng có lý do thực sự khác chứ không liên quan gì tới dân, v.v..

Từ đó để thấy cần thận trọng, không thể khẳng định như bài viết là ông Phong “nhận định” ông Chung là người “tử tế” được, dù cho rất có vẻ là vậy (ít nhất họ có những xuất phát điểm giống nhau, lại có mối thâm giao).

Ba Sàm

RFA BLOG

Tuấn Khanh
2020-09-19

Một trong những văn bản thất truyền, luôn là niềm tiếc nuối cho các nhà nghiên cứu sử Việt Nam, đó là Thất trảm sớ của quan văn Chu Văn An (1292-1370). Có thể văn bản đó đã bị hủy bởi triều đại của vua Trần Dụ Tông (1336-1369), hoặc bị nhà Trần lưu vào vào dạng văn bản tối mật, rồi thất lạc. Đời làm quan của bậc đại thần Chu Văn An không chỉ là trí tuệ, mà là sự thanh cao chính trực. Ngài được mời vào chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, dạy học cho con vua Trần Minh Tông (1300-1357), và được kính trọng như là một giảng sư vĩ đại của nhà Trần, đóng góp cho giáo dục và phát triển triết học Khổng tử (thời đó, triết học Khổng tử là nền tảng học thức của nhiều nước châu Á).

Đến đời vua sau, ngài Chu Văn An sớm nhận thấy đất nước loạn ly, quan lại trở thành một đảng phái, bao che cho nhau để cướp bóc, tàn hại dân lành, cướp đất giết người, xa hoa đạo đức giả. Kẻ gần gũi chính quyền, bị tội chỉ có kiểm điểm, cảnh cáo. Còn không, chỉ có thể bị xử tội khi phe nhóm thanh lọc lẫn nhau. Đã vậy, còn nổi lên những kẻ lạm dụng, nịnh hót rỉ tai, dối lừa che án.

Dù chỉ có chữ nghĩa và tấm lòng là quan trọng trong đời mình, biết cũng không thể chống lại nổi với hệ thống thị vệ và mật báo đã ăn tiền thuế thân, tô tức mà luôn phản dân hại nước, nhưng ngài Chu Văn An đã không ngại hiểm nguy, tự mình dâng Thất trảm sớ. Trong đó, sớ kêu gọi vua Trần Dụ Tông cho chém bảy gian thần hợp lại như một đảng phái, đang lũng đoạn đất nước.

Với kẻ cầm quyền không được nhân dân chọn lựa, tội ác, hưởng thụ, hãm hại lương dân, dí gươm cướp đất… là thảm nạn sinh ra không đếm sao cho xuể. Muôn đời vẫn vậy, cái ác vẫn luôn có thế đứng của chúng trên nỗi đau của nhân dân. Thất vọng vì lẽ đời bất toại, ngài Chu Văn An cáo lão từ quan, tự đặt cho mình biệt hiệu là “Tiều ẩn” (có nghĩa là người hái củi một mình, không muốn gặp ai). Từ lúc làm quan cho đến khi cáo lão về quê, và qua đời, ngài chưa bao giờ tự xưng mình là người tử tế.

Kể lại chuyện xưa, chỉ để nhắc lại rằng, ông Nguyễn Đức Chung, một trong những nhân vật chủ chốt của đại án Đồng Tâm, vẫn được vài cây bút nhận định rằng ông là một người tử tế. Mỉa mai thay, hai chữ “Tử Tế”, không thể cậy vào người khác tô vẽ cho mình, hay về hưu rồi có thể tuyên bố làm người tử tế.

Tử tế nơi quan trường là một vệt sáng trên nền trời tăm tối, chỉ có thể tạo ra tự nhiên bằng cuộc đời và hành động thật sự. Tử tế không thể có bằng suy đoán và tưởng tượng trong quan hệ chính trị.

Năm 2018, nhà báo Huy Đức từng viết trên Facebook ca ngợi về một tính cách tử tế của ông Chung, thông qua sự quen biết để dự báo về tương lai của Đồng Tâm. Năm 2020, nhà báo Nguyễn Như Phong thì ca ngợi tính cách tử tế của ông Nguyễn Đức Chung, qua nguồn tin riêng, cho là ông Chung đã không đồng ý âm mưu tấn công bất hợp pháp vào làng Đồng Tâm. Còn nhớ, tháng 2-2019, nhà báo Hoàng Hải Vân cũng có bài viết trên Facebook ca ngợi tính cách tử tế, sống có “tình huynh đệ” của Bộ Trưởng thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn. Và nếu thử dùng Google để tìm lại, chắc các bạn cũng sẽ tìm thấy rất nhiều bài ngợi ca sự tử tế của ai đó, khi họ kết thúc vị trí chính trị của mình, từ Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh… đến cả Lê Đức Anh.

Tử tế không phải là lương bổng, cũng không phải là huân chương chiến công… nhưng khi đã sống đủ phần đời của mình, có cả danh và lợi, không ít các nhà làm chính trị vẫn cố vơ vào khái niệm đó của nhân dân. Thiếu phần đó, họ có vẻ như sợ chết không yên dưới nấm mồ, có thể vì sợ nhân dân quay mặt mỉm cười.

Với Nguyễn Đức Chung, từ thời làm giám đốc công an, phải nói rõ đó là một tay sắt máu. Dùng côn đồ để đánh đập luật sư, nhà báo, cựu đảng viên cộng sản… và tất cả những ai lên tiếng cho đất nước là một trong những phương thức lành nghề của ông.

Giai đoạn chuyển qua làm chủ tịch của Hà Nội, ông Chung cũng lừng danh không ít về việc làm ăn sân sau với công ty Nhật Cường, với chuyện lọc nước sông Tô Lịch, và cả sự lật lọng trong vụ án Đồng Tâm.

Vậy đó.

Tử tế, là sống ở đời, và là sống cả đời với ý nghĩa đó. Tử tế không thể được tô vẽ vài phút trên truyền hình, dăm ba trang báo, in thành sách… đã là có thật.

Tử tế thật là nhân dân nhìn nhận và kính trọng, thờ phụng. Hoa ở các ngôi mộ những người tử tế, nhân dân mang đến. Đền đài, nhang khói và tu sĩ của những kẻ ác, chỉ có tự dựng và hốt hoảng trong nỗi cô đơn.

À quên nói, văn bản Thất trảm sớ bị thất lạc, có thể do triều đình đời sau tự xấu hổ mà hủy đi. Nhưng thỉnh thoảng cũng có một vài triều đại, tên những kẻ như vậy lại được đưa vào sách giáo khoa hay đặt tên đường…

————–
Đời sau không ai biết bảy “đảng viên” bị dâng sớ là ai. Nhưng trong truyện dã sử của nhà văn Hoàng Quốc Hải thì bảy cái tên bị ngài Chu Văn An dâng sớ là:
– Hoạn quan chi hậu cục Mai Thọ Đức
– Ngự y Trâu Canh (là Hán gian leo cao luồn sâu trong lãnh đạo)
– Chính chưởng phụng ngự Bùi Khoan
– Nội quan Văn Hiến
– Tả ty lang trung Nguyễn Thanh Lương
– Hữu ty, hữu bộc xạ Tâm Đức Ngưu
– Đổng binh Đoàn Nhữ Cẩu

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do


Mời đọc thêm 128 bài liên quan tới vụ án Đồng Tâm.

4 comments

  1. Nói thật , ai nghe được thì nghe , nếu không nghe được thì cứ chửi :
    Ở xã hội VN hiện nay chỉ tìm được nhiều người TỬ TẾ ở trong hàng ngũ mà đảng gọi là phản động thôi . Còn ngoài đời chưa thể kết luận được họ là người thế nào ? Và càng không thể kết luận được họ là người tử tế trong những người cộng sản mà nhất là hàng ngũ lãnh đạo có tiếng tăm như Nguyễn Đức Chung .

    Thích

  2. Nhưn tiện bài ống, lộn, ông Cống bên BTD zìa chiện trí thức đảng ziên quên công ơn của Đảng, còm này dành chung cho những ai đang (muốn) dùng những ngụy biện tương tợ .

    -Đầu tiên, các bác hổng nên khinh thường dư lợn ziên bây giờ . Họ chính là các bác ngày xưa . Heck, so với thời các bác ngày xưa, dư lợn ziên bi giờ lịch sự hơn hẳn . Đọc Nguyễn Lân bố Nguyễn Lân Thắng lên án Nhân Văn-Giai Phẩm ngày xưa, Trần Nhật Quang còn phải học nhiều . Thế hệ vàng có khác . Thời này có tặng cho 16 chữ vàng cũng hổng bằng thứ vàng dẻo ròng từ chong za ngoài thời Bác Hồ .

    -Dư lợn ziên nói đúng đấy, hổng có vu wan zá wạ cho ai đâu, nhứt là các bác . Chế độ các bác ra sức dựng nên đang trên con đường thoái hóa trầm trọng & toàn diện, tới bi giờ chỉ còn rặt 1 lũ ngụy Cộng Sản . Tất cả những lời biện hộ cho nó & tất cả những gì dính dáng tới nó đều phải dùng ngụy biện, bài của ống Cống hổng phải là ngoại lệ vì mục đích biện hộ cho mớ công chức, trí thức Đảng & những người tương tự như ổng. Có nghĩa dư lợn ziên zìa chiện này wá đúng .

    -Có ngừ nhắc tới cái trí thức Đảng thời kỳ đầu Tôn Thất Tùng, Tạ Wang Bỉu … như là những chí thức hổng phải do Đảng đào tạo nhưng cũng “thành tài”. Họ hổng giúp nước lại đi giúp Đảng . Nhơn đây tớ mong mọi người phân biệt được rõ là giúp Đảng & giúp nước là 2 chiện khác hẳn nhau . Và Đảng đưa đi đào tạo để giúp ai thì hy vọng (mong manh) là các bác biết rõ . Chiện 1 số phản Đảng sau này -hổng tính đám ống cống- cũng như đám Tôn Thất Tùng, Tạ Wang Bỉu . Học cho giỏi không đi giúp nước thì cũng như không .

    -Các bác tự nhận mình là có tài nên được “đất nước” tiển chọn . 1 lần nữa, các bác nên chừa thói đánh đồng ĐẢNG & đất nước . Đảng các bác có những tiu chửn chọn lựa khác hẳn 1 quấc gia bình thường . Đầu tiên, thời các bác phải biết rõ, lý lịch . Có nghĩa những ai được chọn đều có thể xem là “hạt giống đỏ”, điều này có nghĩa những ai dù có tài nhưng lý lịch xấu đều bị loại ra ngoài . There went “đất nước” của các bác . Các bác có thể viện cớ “thời phải thía” nhưng đừng bao giờ kiu là “đất nước” đã chọn các bác . Heck, níu đất nước có tiếng nói trong này, hơn nửa các bác bị loại thẳng cẳng, phần còn lại toàn đậu vớt, níu đánh giá qua những tư di ngụy biện của các bác từ trước tới giờ .

    -Các bác cũng đừng nói “tiền của của đất nước”. Dân đóng thuế nuôi Đảng, Đảng dùng tiền đó đào tạo & nuôi dưỡng những người mình cần cho những mục đích nhất định, hổng ngoài mục đích chung là xây dựng Đảng vững mạnh, thắng lợi trên mọi phương diện . 1 lần nữa, ĐẢNG hổng phải đất nước . Đảng các bác vững mạnh, thắng lợi trên mọi phương diện hổng có nghĩa đất nước cũng như vậy . Như ước mong hiện giờ của các bác là Đảng trường tồn cùng đất nước & dân tộc . Qua những hiện tượng kiểu Anh Ba tiếp cận hòa giải hòa hợp bằng kết hợp với Phục Ba Tướng Quân thời @, VNTB kiu gọi Đảng nên chăm xem phim Tàu, Nguyễn Ngọc Chu dẫn Tào Tháo … chưa chắc đất nước & dân tộc có thỉa trường tồn được cùng với Đảng .

    -Đảng này, như nhiều người đã chỉ ra, là đảng cướp, có nghĩa toàn bộ tiêu chỉ đào tạo, khen thưởng … đều cùng mục đích . Đỗ Hữu Ca lên tướng là 1 ví dụ không thể chối cãi rằng thìa là mà tất cả những giải thưởng, thăng wan tiến chức -> những nhịm zụ wan chọng, trọng trách Đảng giao mà các bác vưỡn tự hào & đám chiên ziên chích đùi vưỡn đem ra đánh bóng, chúng đều có nghĩa tương tự . Các bác bảo các phần thưởng đó là do giúp dân ? Nhìn lại đời ông Kim Ngọc để coi níu giúp dân thì số phận te tua tơi tả cỡ nào .

    -Các bác nghĩ mình trí tuệ & nhân cách hơn người nên được những phần thưởng này là xứng đáng ? Nhìn vào NV-GP, nhìn vào Cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp, cải tạo sĩ quan chế độ cũ … Tất cả những thứ đó đều có cùng mục đích là tiêu diệt tới tận gốc tài năng CỦA ĐẤT NƯỚC để cho bọn đầu bò tài năng của Đảng là các bác được tiên dương . Heck, tất cả những “thắng lợi” kiểu đó của Đảng đều có sự tham gia rất tích cực của đám trí thức Đảng nhà các bác, và tới giờ các bác vưỡn có thể biện hộ cho chúng được . Điều đó nói lên rất nhiều điều về các bác đấy chớ nhỉ

    Thích

    • Các bác nên nhớ ơn Đảng vì những gì mình đã & đang có hiện nay . Hổng có Đảng Cộng Sản, các bác hổng có ra gì đâu . May lắm cũng chỉ là cục xít trôi sông, chỉ có những chiên da chích đùi mới tiếc rẻ . Chúng biết rõ cục xít đó là từ 1 cái đùi rất đáng để chúng chích . Chứng kiến cục xít trôi sông có nghĩa đã có 1 cái đùi không được chích sạch sẽ . Tiếc, tiếc đến đứt ruột đấy chứ lại .

      Thích

  3. Thất trảm sớ của Chu Văn An chẳng trảm được ai, ông ấy xấu hổ trốn vào rừng nhặt củi
    Nhưng cái sớ đó là cái lá vàng rơi đêm rằm, báo hiệu cái tàn thu nhà Trần tới rồi.
    Bước 1: đang ăn nốt bánh trung thu thì thằng Chế Bồng Nga đến đốt kinh đô.
    Bước 2: cuối thu thằng Hồ Quý Ly em rể bên ngoại nó tạo loạn hỏa mù, giết vua cướp ngôi.
    Bước 3: đầu đông thằng Minh Tàu vào hốt trọn ổ, cướp nước
    Bước 4: giữa đông đủ loại phục quốc Lý Trần lóc ngóc
    Bước 5: cuối đông Nguyễn Chích mổ trâu ở Nghệ An, Lê Lợi thái thịt lợn ăn vụng trong Mường
    bị Nguyễn Trãi trông thấy
    Rồi mùa xuân cũng tới. Vòng tuần hoàn thong thả.

    Thế nên, mấy cái kiến nghị can Đảng hay sớ kiến nghị trảm gian thần cứ nhao nhao ngày nay thật vô ích.
    Mọi việc phải tuần tự như thời tiết
    Bước 1: qua rằm mấy thằng Phạm phú quốc chén nốt chỗ nào ngon rồi đi Sịp, dân cứ chiến ầm ầm như Đồng Tâm khắp nơi
    Bước 2: thằng em rể thông gia Hồ quý ly thế kỷ 21 tạo rối loạn lung tung rồi lật ngôi cướp ghế
    Bước 3: thằng Tây thằng Tàu vào đốt phá tranh phần
    Bước 4: đủ loại phục quốc Cộng sản, phục quốc cộng hòa, đề ga mèo mán ngóc dậy
    Bước 5: thì ngay từ bây giờ, các anh lê lợi thế kỷ 21 rèn đức luyện tài, chờ mươi mười lăm năm
    nữa lập quốc mới, vội gì, trăng rằm chuẩn bị tích trữ qua đông.
    Rồi mùa xuân cũng tới.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.