1696. Chính sách đối ngoại Mỹ sẽ thế nào nếu Trump tái đắc cử?

Nghiên cứu quốc tế/ The Wall Street Journal by  Walter Russell Mead – Oct, 26/2020

27/10/2020

Người dịch: Trần Hùng

Mọi khả năng vẫn đang chống lại Donald Trump nhưng ông vẫn có ý định giành thêm một nhiệm kỳ nữa. Ít nhất, về chính sách đối ngoại, nhiệm kỳ thứ hai có thể sẽ còn mang lại nhiều thay đổi và khác thường hơn so với nhiệm kỳ đầu tiên của ông.

Hầu hết các tổng thống nhiệm kỳ hai đều mong muốn tạo được dấu ấn trong chính sách đối ngoại. Điều này một phần là do ảnh hưởng chính trị của tổng thống ở trong nước giảm đi khi nhiệm kỳ thứ hai dần kết thúc, trong khi ở nước ngoài, tổng thống tương đối rảnh tay hành động ngay cả khi sắp kết thúc nhiệm kỳ hai. Vì vậy các vị tổng tư lệnh thường đi tìm những đột phá về ngoại giao. Bill Clinton và George W. Bush đều dành nhiều nỗ lực để đạt được một thỏa thuận giữa Israel và Palestine trong nhiệm kỳ thứ hai của mình. Barack Obama đã ký thỏa thuận Iran và Hiệp định Khí hậu Paris. Là một nhân vật khác thường, Trump có khả năng cũng sẽ tìm kiếm những di sản cho mình ở nước ngoài.

Các tổng thống nhiệm kỳ hai có một đặc điểm quan trọng khác: Họ có xu hướng tin tưởng vào bản năng của mình hơn. Được bầu một lần có thể có nghĩa là bạn may mắn; được bầu hai lần chắc chắn có nghĩa là bạn giỏi. Trump chưa bao giờ là một người ngần ngại khi nói đến sự tin tưởng vào bản năng của mình. Nếu ông gây sốc cho các chuyên gia bằng cách giữ lại Nhà Trắng, ông sẽ càng tin rằng phương pháp và niềm tin của mình là đúng đắn. Với sự tự tin đó và mong muốn ghi dấu ấn trong các hoạt động đối ngoại, Trump sẽ quay lại chương trình nghị sự cũ của mình với một năng lượng mới — và tiếp tục khinh miệt các quan chức và chuyên gia đối ngoại ở Mỹ cũng như nước ngoài nào coi thường ông.

Nhiệm kỳ thứ hai của Trump có thể sẽ được thúc đẩy bởi nhiệm vụ tìm kiếm “các thỏa thuận”, các giao dịch với các nhà lãnh đạo khác, thậm chí còn nhiều hơn so với nhiệm kỳ đầu tiên. Điều này có thể gây khó chịu cho những người xung quanh ông đang tìm cách tạo dựng một nền tảng thể chế cho một cách tiếp cận lâu dài đối với sự trỗi dậy của Trung Quốc và an ninh ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Đối với Trump, tất cả chỉ là đòn bẩy, và để đạt được thỏa thuận mong muốn, ông sẽ đưa ra những nhượng bộ lớn và không theo quy luật nào. Trung Quốc, Nga, Iran, Triều Tiên, Venezuela: Chính sách của ông Trump có thể là tìm kiếm các thỏa thuận kịch tính nhưng không phải lúc nào cũng thực chất hoặc bền vững.

Điều này gây ra một số hậu quả. Nó củng cố sự thờ ơ tương đối của Trump đối với chính sách ngoại giao dựa trên nhân quyền. Nó củng cố sở thích của ông đối với ngoại giao giữa các quốc gia có chủ quyền thay vì dựa trên các quy tắc đa phương, đồng thời càng khiến ông thiếu kiên nhẫn đối với các thể chế quốc tế. Nó sẽ khiến Trump tiếp tục tìm kiếm các mối quan hệ cá nhân tốt với ngay cả những nhân vật gây tranh cãi và đối nghịch nhất trên đấu trường thế giới.

Nhiệm kỳ thứ hai ít nhất sẽ hỗn loạn như nhiệm kỳ đầu tiên. Điều này không chỉ đơn giản là vì tổng thống sẽ vô kỷ luật và thờ ơ đối với các tiến trình và đưa ra các quyết định dựa trên trực giác nhiều hơn là phân tích. Đối với Trump, sự hỗn loạn không chỉ là một sự lựa chọn hay thậm chí là một thói quen. Nó còn là một công cụ để giữ quyền kiểm soát tối cao trong tay mình. Việc một dòng tweet của tổng thống vào bất cứ lúc nào cũng có thể đảo ngược một chính sách mà các trợ lý đã nỗ lực trong nhiều tháng để đạt được sẽ khiến cấp dưới bẽ mặt, phẫn nộ, và xa lánh, nhưng Trump vẫn nắm quyền kiểm soát. Trong cẩm nang của Trump, khiến cho các cộng sự và đối thủ của bạn phải luôn suy đoán, mất phương hướng, chính là một chiến thuật để thành công. Các quan chức luôn có thể bị thay thế; quyền lực cần được bảo tồn.

Với việc hầu hết những người theo chủ nghĩa tân bảo thủ và những người theo chủ nghĩa quốc tế Cộng hòa truyền thống đã rời đi, thế giới chính sách đối ngoại của Đảng Cộng hòa sẽ chỉ còn bao gồm phần lớn những người kiềm chế ôn hòa kiểu Rand Paul và những người theo chủ nghĩa đơn phương diều hâu như Tom Cotton. Các phe nhóm này bất đồng về việc chính sách đối ngoại “Nước Mỹ trên hết” nên như thế nào. Đối với một số người như Paul, ngay cả thách thức đến từ Trung Quốc cũng không đủ để biện minh cho một thế hệ mới các chính sách liên minh và quốc phòng toàn cầu. Nhật Bản có đủ plutonium để chế tạo hàng nghìn vũ khí hạt nhân. Tại sao Mỹ phải trả các hóa đơn cho quốc phòng cho châu Á khi Tokyo, Seoul và những nước khác có những gì họ cần để tự kiềm chế Bắc Kinh?

Còn những người như Cotton tin rằng thách thức đến từ Trung Quốc và mối đe dọa tiếp diễn của chủ nghĩa khủng bố, cùng với những mối lo ngại khác, đòi hỏi Mỹ phải giữ vị trí tối cao về công nghệ và quốc phòng. Họ cho rằng phòng thủ sớm là thông minh hơn so với chờ kẻ thù tấn công Hoa Kỳ trước.

Dù bản năng sâu xa nhất của ông ta là gì – có lẽ theo hướng của Paul hơn so với Cotton-  Trump có thể coi việc giữ cân bằng giữa hai phe là một phần trong chiến lược kiểm soát môi trường chính trị Đảng Cộng hòa. Trump sẽ đôi khi nghiêng theo hướng này và đôi khi theo hướng khác, có lẽ với mục đích là khiến cho cả hai bên phải cạnh tranh để giành được sự ủng hộ của ông. Biện pháp này cho đến này đã mang lại hiệu quả cho Trump.

Walter Russell Mead là Giáo sư về Ngoại giao và Nhân văn tại Đại học Bard, và Nghiên cứu viên Xuất sắc về Chiến lược và Kỹ năng lãnh đạo tại Viện Hudson.


Liên quan:

4 comments

  1. Đọc cái tin này trên báo quân lụi xem có “chệch phương hướng và mục tiêu lý tưởng chiến đấu, phai nhạt bản chất giai cấp công nhân, trượt sang chính trị tư sản. Thực chất đó là phá bỏ nền tảng đạo đức cách mạng của Đảng” không nhá

    “Hiệp hội Doanh nhân Cựu chiến binh Việt Nam”

    Bộ đội Cụ Hồ giải ngũ đi bóc lột . Vì vậy, chỉ 1 “Cựu chiến binh, Anh hùng Lê Văn Kiểm” cũng dư xăng tặng 91.8 tỷ tiền Bác Hồ . Cứ lấy tiu chửn giáo dân theo Kinh Thánh là đóng góp 10%, thì toàn bộ hiện kim “Cựu chiến binh, Anh hùng Lê Văn Kiểm” có được phải là 910 tỷ tiền Bác Hồ . Số phần trăm thấp hơn nhiều, và đây chỉ là hiện kim, chưa tính hiện vật .

    Cứ tính toàn bộ những thứ đó là giá trị thặng dư đã bị bóc lột từ công sức lao động sẽ nhìn ra “Cựu chiến binh, Anh hùng Lê Văn Kiểm” có “chệch phương hướng và mục tiêu lý tưởng chiến đấu, phai nhạt bản chất giai cấp công nhân, trượt sang chính trị tư sản. Thực chất đó là phá bỏ nền tảng đạo đức cách mạng của Đảng” không thì biết . Báo quân lụi đăng tin này thuộc loại người tốt việc tốt như là 1 tấm gương điển hình . “chệch phương hướng và mục tiêu lý tưởng chiến đấu, phai nhạt bản chất giai cấp công nhân, trượt sang chính trị tư sản. Thực chất đó là phá bỏ nền tảng đạo đức cách mạng của Đảng” là chiện nhỏ còn hơn con thỏ, và có tính hệ thống từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, 4 phương 8 hướng lun . Vấn đề của Đảng bây giờ hổng phải là “chệch hướng” mà là không còn phân biệt được hướng nào là đúng, hướng nào là sai . “chệch” có nghĩa xác định được duy nhất 1 hướng là đúng . Hổng đúng theo hướng đó gọi là “chệch”, hoặc đi ngược lại gọi là “phản”. Níu chiện này được vinh danh thì có Trời biết hướng đúng ở Việt Nam là cái quái gì .

    Số lượt thích

  2. Bài của Đại tá, PGS. TS. Dương Quang Hiển Viện Khoa học Xã hội Nhân văn quân sự trên tiên láo

    “Trong Dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng đã chỉ rõ: “Kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh”

    Théc méc của tớ là chủ nghĩa Mác-Lê & tư tưởng Hồ Chí Minh nào ? Nguyên bản ô la zin hay bản đã được chính ban tiên láo nhà các bác “bổ sung, phát chiển & hoàn thiện”? Ngay cả dùng cụm từ “bổ sung, phát chiển & hoàn thiện” hàm ý tư tưởng Mác-Lê-Hồ có nhiều thiếu sót, sai lầm … Có nghĩa chính ban tiên láo nhà các bác phủ định tư tưởng Mác-Lê-Hồ, đâu cần tới tụi phản động .

    “sẽ chệch phương hướng và mục tiêu lý tưởng chiến đấu, phai nhạt bản chất giai cấp công nhân, trượt sang chính trị tư sản. Thực chất đó là phá bỏ nền tảng đạo đức cách mạng của Đảng”

    Chứ còn phải hỏi . Mà có đúng vậy không cái đã ? Tờ báo nào khoe Việt Nam có người lọt vào danh sách máu & nước mắt & xem đó là điều đáng tự hào ? Đăng trên báo Đảng hẳn hoi nhá . Níu nói đó hổng phải là “sẽ chệch phương hướng và mục tiêu lý tưởng chiến đấu, phai nhạt bản chất giai cấp công nhân, trượt sang chính trị tư sản. Thực chất đó là phá bỏ nền tảng đạo đức cách mạng của Đảng” i dont know what is. Rùi cũng ngay trên báo tiên láo, ai viết “hổng phải cứ công hữu là chủ nghĩa xã hội”? Ai viết 1 số điều chong tư tưởng mác-lê-hồ, khách wan mà nói, đã bị thời đại vượt wa? Ai viết để bắt kịp thời đại, tư tưởng mác-lê-hồ cần phải được “bổ sung, phát chiển & hoàn thiện”? Đọc chức vụ toàn là cây đa cây đề thuộc ngành tư tưởng . Đọc những điều báo Đảng xem là tự hào, có vẻ Đảng có vấn đề về tính giai cấp, đại diện cho phía bóc lột của cuộc đấu tranh giai cấp . Như thế hổng phải là “phai nhạt bản chất giai cấp công nhân” thì là gì ?

    “trượt sang chính trị tư sản”

    Lỗi thời rùi đồng chí ui. Từ bi giờ là chính chị kinh tía thị chường . Có vẻ cán bộ Đảng hổng bao giờ đọc báo Đảng, và có đọc cũng chả thèm để í hít chơn hít chọi á . Bai zờ vê, tư sản, lộn, kinh tía thị chường là sản phẩm của nhưn lọi . Marx có lên án nó thì mình vưỡn xài, hổng sao . Hổng thèm để ý tới tư tưởng Mác-Lê-Hồ hổng có nghĩa phủ định tư tưởng Mác-Lê-Hồ .

    “các thế lực thù địch thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ làm tha hóa đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên”

    Ui, báo Đảng làm chiện đó tốt hơn các thía lực thù địx nhìu . Again, đồng chí có vẻ hổng chịu đọc báo Đảng lắm . Đầu tiên là chủ nghĩa hư vô . Đồng chí Thiện Văn phải la toáng lên rằng thìa là mà cần có 1 cách hiểu khác zìa tư tưởng Mác-Lê-Hồ . Đọc tiếng kêu bi thương í, tớ bùn cừ nhưng rất thấu cảm . Festinger kiu cái này là dấu hiệu đầu tiên của “mâu thuẫn zìa nhận thức”, khi những gì đồng chí í hiểu zìa tư tưởng Mác-Lê-Hồ hổng dính dáng gì tới cái thực tía “khách wan” đang diễn ra . Chính cán bộ của Đảng cũng nhận ra điều đó, nói gì tới 1 thằng khùng khiệu, cà lơ phất phơ là tớ .

    “đã “không thực hiện đúng” nhiệm vụ bảo vệ nhân dân, “chỉ lo bảo vệ Đảng, Nhà nước”

    Ló zư thía lày . Tây nó có chữ defend the defenders, bảo vệ Đảng chính là bảo vệ nhân dân . Đảng Cộng Sản níu còn đại diện cho giai cấp vô sản, nhấn mạnh “níu”, thì bảo vệ Đảng chính là bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa . Nhưng nếu Đảng Cộng Sản đại diện cho tụi tư bẩn, lộn, doanh nhưn thúi nát thì bảo vệ Đảng chính là phản bội lại giai cấp . Đảng Cộng Sản, nếu đứng zìa phía bóc lột là tự mình cắt cổ lý tưởng Cộng Sản của chính mình, trở thành Ngụy cộng sản, 1 lực lượng phản động, phản cách mạng . Lúc đó thì Đảng có chết cũng hổng ai thương tiếc. May ra có đám trí thức thoái hóa chúng nó nhỏ cho vài bãi . Tất nhiên, lựa chọn vẫn ở trong tay Đảng . Nằm với chó sẽ lây rận .

    “Đẩy mạnh công tác tuyên truyền, nâng cao chất lượng công tác giáo dục chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh”

    Again, which one? Níu “đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật Nhà nước” đi ngược lại chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh thì sao ? Tạp hí Cộng sản viết về giáo dục, không thèm nhắc tới chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, không 1 chữ nào về chủ nghĩa xã hội . Nàm thía nào bi chừ ?

    Nên chăng lập ra 1 ban rà soát toàn bộ quy định, nghị định của Đảng qua lăng kính Mác-Lê-Hồ ? Những gì hổng phù hợp cần loại bỏ ngay & lun ?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.