1902. Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về “đội quân” áo đen đang tàn phá nước Mỹ

SOHA

Tiến sỹ Terry F. Buss – Chuyển ngữ: Đào Thuý | 06/12/2020 20:03

Phần lớn nhóm này là người da trắng. Đâu có người da đen nào lại ngốc đến mức độ tự tay đốt phá chính khu phố của mình trên danh nghĩa bảo vệ nó.

Có lẽ vì sự chán nản vô tận của những ngày tháng đóng cửa do đại dịch, những kẻ theo chủ nghĩa vô chính phủ và chống phát xít nhưng lại tự coi mình như “những nhà cách mạng” – đã quyết định tạo ra một chút phấn khích cho cuộc sống cô lập thời Covid. Đặc điểm chung của nhóm này: nam giới, da trắng, ở độ tuổi thanh niên hiếu chiến và đều để tóc dài búi ngược lên (kiểu tóc man bun) – họ gặp nhau ở một sở thích chung nữa: đốt phá những khu phố sầm uất khắp nước Mỹ.

Bắt đầu từ tháng 5, nước Mỹ chìm trong bạo loạn, cướp bóc, đốt phá và cả việc sát hại những người dân vô tội sau khi cảnh sát giết chết một người đàn ông da đen không vũ trang – George Floyd – người bị cáo buộc phạm tội ăn cắp một tờ 20 đô la giả. Sự việc này châm ngòi cho hàng loạt cuộc biểu tình lớn khắp nước Mỹ, sau đó là bạo lực lan rộng. Cho đến nay đã có 600 cuộc bạo động bạo lực và vài nghìn cuộc bạo động “ôn hòa”.

Hàng trăm “nhà cách mạng” kiểu này tiếp tục coi đây là cơ hội để đóng góp vào nền văn hóa và kinh tế Mỹ bằng cách phá hủy nó. Minh hoạ cho điều này chính là hình ảnh của thành phố không tên.

Đó là thành phố mà cư dân hầu như là người da trắng, cả chính phủ và người dân đều mang tư tưởng cực tả. Vào những năm 1960, đây là nơi sinh sống của những người theo trào lưu hippi, những thanh niên chối bỏ mô hình xã hội thông thường mà dùng hoa để tượng trưng cho những lý tưởng phổ quát, hoà bình và tình yêu (flower children), và những người theo phong trào chống đối giới chóp bu chính trị. Thành phố không tên này giờ lại trở thành nơi trú ngụ cho những kẻ theo chủ nghĩa vô chính phủ và chống phát xít với chủ trương cách mạng bạo động.

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 1.

Họ là những người đã tự cho mình cái quyền thay mặt cho người da đen bị áp bức đứng lên biểu tình để tưởng nhớ George Floyd. Làm gì có cách nào tốt hơn là đốt phá các cơ sở kinh doanh và khu dân cư của người da đen. Không lý lẽ nào có thể xuyên thủng được bộ não của đám người này. Họ đâu chịu hiểu rằng người da đen không cần hoặc không muốn vài gã da trắng đột ngột xuất hiện và lên lớp với họ về việc phải làm gì hoặc hành động thay cho họ.

Họ luôn nổi bật giữa bất kỳ đám đông nào. Phần lớn trong số họ là thanh niên, ngoài một phần nhỏ là người lớn tuổi hơn, tham gia vì muốn sống lại “những tháng năm rực rỡ” tranh thủ lúc đang thất nghiệp. Hầu hết số này là nam giới. Vậy chẳng có lẽ là họ làm mọi việc chỉ để tìm cách gặp gỡ phụ nữ chăng?

Phần lớn nhóm này là người da trắng. Đâu có người da đen nào lại ngốc đến mức độ tự tay đốt phá chính khu phố của mình trên danh nghĩa bảo vệ nó. Vậy mà chỉ riêng những “nhà cách mạng” tự xưng này thì lại cứ tin điều đó một cách bền bỉ, sắt son.

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 2.

Họ tuyên bố chống lại chủ nghĩa phát xít, nhưng vì không hiểu biết ngọn ngành lịch sử, họ vô tình mặc nguyên đồng phục của những kẻ phát xít khét tiếng nhất – Áo sơ mi đen của Benito Musolini, cha đẻ của Chủ nghĩa Phát xít Ý và Schutzstaffel, một tổ chức bán quân sự dưới trướng Adolf Hitler và Đảng Quốc xã. Trang phục của họ tuyền màu đen. Khẩu trang cũng màu đen, nhưng không phải đeo để chống Covid mà để không ai thấy được mặt họ. Họ trang bị cho mình mũ bảo hiểm đi xe đạp và quần áo giáp cá nhân giống của quân đội – lý do chỉ vì họ sợ bị trúng đạn cao su và để trông cho “ngầu”. Một số người khác lại tin rằng mặc đồ đen khiến họ không bị phát hiện.

Nhóm này toàn là những người siêu gầy, có thể là do lạm dụng chất kích thích quá mức và họ còn cố tình làm nổi bật cơ thể xương xẩu của mình bằng cách diện “quần bò bó”. Chỉ cần xoay người sang ngang là họ trở nên “vô hình”.

Tất cả đều đeo ba lô có đựng vũ khí, đặc biệt là đá viên, gậy bóng chày, xăng, pháo hoa và kiểu gì cũng phải có chai nước. Cả lúc mải mê đốt phá chính đồng bào của mình thì vẫn không được quên uống đủ nước!

Những kẻ này đã dạy cho dân tộc một bài học quý giá: thật không thông minh cho lắm khi châm ngòi một quả bom xăng trong lúc bản thân đang mặc đồ dễ bắt lửa và lưng đeo ba lô đầy pháo hoa và xăng. Việc yêu thích của nhóm người này là ném bom xăng vào những thực khách đang ngồi ăn ngoài trời. Mới gần đây, khi một kẻ trong số này vô tình tự gây hoả hoạn cho bản thân thì các thực khách đã vui vẻ vỗ tay tán thưởng bởi nghĩ mình đang được xem một màn trình diễn.

Nhóm người này còn in chữ “A” màu đỏ trên “đồng phục” của mình, có lẽ để biểu thị rằng họ là “những kẻ khốn nạn” (bởi từ này trong tiếng Anh bắt đầu bằng chữ A). Có thể, họ không ý thức được rằng chữ A màu đỏ là một biểu tượng — trong văn học Mỹ — tượng trưng cho người đã vi phạm lòng tin và chuẩn mực chung.

Đặc điểm nổi bật nhất của nhóm này là họ đều để búi tóc “man bun”. Kiểu đầu này buộc họ phải nuôi tóc dài chấm vai, sau đó cuộn lại và búi ngược lên cao sau gáy như hình vỏ con tôm hùm. Rõ ràng, những cái búi tóc này chỉ có thể là để doạ những kẻ thù của nhóm vô chính phủ, chống phát xít hoặc để mê hoặc phụ nữ. Vậy nhưng họ đâu biết rằng điều khiến những người phát xít và phụ nữ sợ hãi chính là việc “các nhà cách mạng” tự xưng chẳng mấy khi chịu tắm rửa. Họ sống trong những túp lều tạm, dưới tầng hầm hoặc ghế đá công viên.

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 3.

Điều rất thú vị là các quan chức lãnh đạo của chính quyền thành phố luôn phủ nhận sự tồn tại của “các nhà cách mạng” tự xưng. Thậm chí, họ còn phủ nhận việc bạo loạn đang diễn ra. Họ cho rằng đó chỉ đơn giản là người biểu tình thực hiện quyền tự do ngôn luận. Rồi thậm chí, họ còn tham gia xuống đường cùng các nhóm này, tất nhiên không thể thiếu nhân viên an ninh đi cùng. Tôi đoán đây là lý do tại sao chúng ta không biết gì về các nhóm này: các quan chức đã nói rồi, họ đâu có tồn tại!

Dường như, lãnh đạo của các thành phố tin rằng việc gọi những kẻ bạo loạn là những kẻ bạo loạn sẽ làm hoen ố chân dung chính trị của họ. Có thể đúng như vậy thật! Tuy nhiên, thật nực cười khi nghe người đứng đầu của một thành phố bác bỏ sự tồn tại của các nhóm quá khích ngay giữa lúc đội quân hàng trăm người đeo khẩu trang kín mặt, mặc áo đồng phục với chữ A màu đỏ trước ngực hùng hổ ném bom xăng vào các toà nhà, tàn sát trong thành phố. Sự nực cười chỉ kết thúc khi “các nhà cách mạng” tự xưng đốt phá chính toà chung cư của ngài thị trưởng. Quả báo! Rồi ngài thị trưởng xin lỗi vì đã không có mặt trong toà nhà và không bị thiêu sống.

Để nhất quán với việc không có khả năng nhận thức được là những kẻ bạo loạn đang gây bạo loạn, các công tố viên của thành phố ra tay hậu thuẫn bằng cách không truy cứu hình sự đối với hành vi bạo loạn. Nói một cách chính xác hơn thì những kẻ bạo loạn đã bị bắt đều được trả tự do ngay lập tức. Các công tố viên cho rằng những người này chỉ là đang giải toả căng thẳng chút thôi. Nhưng việc chính quyền tuyên bố như vậy lại khiến một số kẻ bạo loạn cảm thấy bị xúc phạm: họ thực sự muốn có tiền án để khoe khoang thành tích với bạn bè.

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 4.

Việc đưa tin của truyền thông chỉ đơn thuần là một sự đồng loã. Đài CNN đã trở nên nổi tiếng một phóng sự hiện trường: một phóng viên đang nói về sự ôn hoà của các cuộc biểu tình thì một toà nhà bùng cháy ngay trước máy quay. Rồi phóng viên vẫn thao thao bất tuyệt về cuộc biểu tình ôn hoà, máy quay vẫn tiếp tục chiếu cảnh toà nhà phát nổ ở hậu cảnh. Hầu hết báo chí không đưa tin về các cuộc bạo động, bởi trong mắt họ việc này không tồn tại.

Khi bạo động vượt khỏi tầm kiểm soát, các quan chức lãnh đạo thành phố lại loan tin rằng thủ phạm thực sự của các vụ bạo loạn chính là những kẻ phát xít trá hình. Điều này nghe ra hợp lý bởi vì những người chống phát xít đã hành động y hệt những kẻ phát xít, khiến người ta khó mà phân biệt được thật giả. Nhưng tuyên bố này lại khiến những “kẻ phát xít thực sự” không tham gia các cuộc bạo loạn nổi giận: chính bản thân nhóm này muốn gây bạo loạn mà bây giờ nhóm chống phát xít lại tranh làm mất.

Nghịch lý hay ho nhất về đám người chống phát xít là họ không chỉ ăn mặc y hệt những kẻ phát xít mà còn sử dụng đúng các chiến thuật phát xít khi hành động bạo lực. Hitler nổi tiếng với những cuộc tấn công vào đêm muộn của đội quân soi đuốc, nhắm vào các cơ sở làm ăn và các khu dân cư của người Do Thái, và những người dân Do Thái vô tội. Nếu không nắm được tình huống, khi nhìn cảnh bạo loạn trên đường phố Mỹ bạn sẽ nghĩ rằng mình đang xem lại những thước phim chiếu cảnh quân Đức Quốc xã những năm 1930.

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 5.

Gần đây, những kẻ bạo loạn đã được miễn trừ khỏi lệnh đóng cửa của các thành phố và tiểu bang bởi những hành động của nhóm này được coi là quan trọng, tượng trưng cho nền tự do Mỹ. Còn người dân đi dự lễ nhà thờ, khách mời đến dự đám cưới hoặc dự tiệc tối tại gia đình, hay tiệc ngày lễ đều không thuộc đối tượng được miễn trừ. Lãnh đạo thành phố cũng kêu gọi người dân lên tiếng tố giác bất kỳ ai không thực hiện giãn cách xã hội và không đeo khẩu trang – những người bị tố giác sẽ phải đối mặt với các hình phạt nặng nề. May mắn thay, “các nhà cách mạng” tự xưng đều đeo khẩu trang và hiển nhiên việc giãn cách xã hội được tuân thủ tuyệt đối khi họ rút chạy khỏi sự truy đuổi của cảnh sát. Mọi sự nghe ra đều hợp lý cả!

Nhóm này khá “dũng cảm” khi đối đầu với cảnh sát. Lãnh đạo thành phố đã ra quy định cấm cảnh sát sử dụng bất kỳ phương tiện tiêu chuẩn nào để kiểm soát những kẻ bạo loạn: không hơi cay, không đạn cao su, không vòi rồng và không dùi cui. Vậy là đám bạo loạn cứ thoải mái tự tung tự tác khỏi sợ chế tài.

Rồi cái sự tự tung tự tác đó đột ngột kết thúc khi quân đội được điều động đến các thành phố. Đang xung, đột nhiên thấy “các nhà cách mạng” bỏ chạy. Là bởi vì họ đâu thể đùa với những người lính chuyên nghiệp. Tuy nhiên, có một kẻ đáng thương trong số này đã bị bắt. Thay vì anh dũng hô khẩu hiệu phản kháng, anh ta ngã khuỵ, cuộn tròn như một quả bóng và bắt đầu khóc lóc: “Xin đừng làm tôi đau!”

Thư từ nước Mỹ: Những chuyện không thể tin nổi về đội quân áo đen đang tàn phá nước Mỹ - Ảnh 6.

Cuộc bạo động gần đây nhất vừa diễn ra đúng Ngày Lễ Tạ ơn (26/11) đã phần nào đó đúc kết lại phong trào của những kẻ theo chủ nghĩa vô chính phủ và chống phát xít. “Các nhà cách mạng” tự xưng đã lật đổ và phá huỷ tượng đài Tổng thống George Washington với tuyên bố rằng họ đang chống lại chủ nghĩa thực dân. Đúng là những kẻ ngu xuẩn! Washington là một nhà cách mạng chân chính, người đã lãnh đạo nước Mỹ trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân.

* Tiêu đề do tòa soạn đặt lại.


Liên quan:

8 comments

  1. Vừa đọc xong bài zìa chiện biểu tình của công nhưn Grab, cuối cùng cũng có ngừ còn nhớ chủ nghĩa Mác .

    Yep, thats the one. Có điều thía lày, là chong khi tụi tư bửn ở tận đâu đâu, thì chiện công nhưn biểu tình lại ngay ở xứ xã hụi chủ nghĩa . Đình công tắt máy, hổng làm việc ở Việt Nam thì coi như 1 phân xưởng hổng hoạt động chong 1 ngày, chong khi toàn bộ operations của Grab là ở thía zái . Lợi nhựn hổng zì thía mà bị ảnh hưởng tới độ Grab phải thay đổi . Ngược lại, áp lực lại ảnh hưởng ngược lên chính cái chính quyền đã đánh thuế vào tư bửn & tạo ra những tiếng kêu hoàn toàn ngược hướng từ Nguyễn Thùy Dương & Nguyễn Thông . Có nghĩa xã hội đổ tội lên cái chánh phủ đã đánh thuế lên tư bửn, chứ hổng phải lên tư bửn .

    Điều nữa, vì hổng xi nhê đủ tới hầu bao của tư bửn, thay vì chịu thiệt để giữ mức lương cho công nhưn Grab có thỉa áp dụng lời cảnh cáo ngầm của đám tiên láo nhà anh Thưởng, là níu hổng chịu bị bóc lột thì mất việc, đói meo râu . Chính phủ của chúng mày bi giờ đứng zìa phía tư bổn chong cuộc đấu zanh zai cấp, good luck chong chiện chính phủ đó kiếm việc cho cả lũ chúng mày nhá . Có nghĩa đẩy công nhân chống lại chính phủ để chính phủ phải bỏ đi chính sách thuế của mềnh, có Nguyễn Thùy Dương, Nguyễn Thông và đám dân thoái hóa chúng nó ủng hộ .

    Lựt khoe cũng nói đúng, chiện này textbook chủ nghĩa Mác lun . Đám ní nợn nhà Đảng có bao giờ gãi đầu gãi tai “Đổi Mới” thế chó -xin lỗi chó, quen mồm- nào mà chủ nghĩa Mác zìa đấu chanh zai cấp lại hiện lên hết ở ziệc nàn thía lày ? Thía lày là thía lào ?

    Kiến nghị Tiến sĩ Phạm Huy Giang Trưởng ban Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương phang cho ban tiên láo nhà anh Thưởng 1 bằng khen vì đã đạt được nhiều thành tích chong cuộc thi đua phá hoại đất nước xã hội chủ nghĩa .

    Số lượt thích

  2. Lói đi cũng phải lói lại . Tất cả những cái đó đều có thể tránh được, tất nhiên, hổng thỉa làm ngay 1 lúc, níu Đảng nhận ra con đường sai chái nhưng funny as Phúc của mềnh . Hy zọng bi giờ Đảng thấy rõ nhờ “Đổi Mới” Đảng đã tự tái tạo cho mình 1 nồi súp de đêm trước của 1 cuộc cách mạng vô sản, có thể bục bất cứ lúc nào . All you have to do is trở zìa với tư tưởng Mác-Lê-Hồ chính thống, nguyên gốc, ô la din, trở về với nền tảng tư tưởng thật sự của mình, thay vì suốt ngày nhá cái thứ đã được/bị “bổ sung, phát chiển & hoàn thiện” với các chất tạo nạc gây ung thư . Níu Đảng thật sự chở zìa với tư tưởng Hồ Chí Minh, với chủ nghĩa Mác-Lê nguyên thủy, Đảng nhận được sự ủng hộ của những ngừ nghiên kíu chủ nghĩa Mác-Lê, loại mà anh Thưởng liệt zô dạng “thế lực thù địt” . Tớ đoán đám ní nuận của Đảng bây giờ bo bo xịt Mác-Lê, chỉ nghiên kíu mấy trự chế diễu, thậm chí phỉ báng Mác-Lê như Keynes & Samuelson . Và tớ cam đoan họ sẽ đồng hành với Đảng every step of zờ vê .

    Còn níu không … i aint complainin. Đúng, khi tất cả những chiền thống, lịch sử cách mạng của Đỗ Kim Thêm & thành quả cách mạng của Nguyễn Trung hổng những đứt gãy, mà đổ bể lun . Heck, đổ bể là còn may, sợ tất cả đều tất thành cang hít chơn hít chọi lun, thì tụi này sẽ tiếc rẻ . C’est la vie, its all the same, only the name will change. Bít thía lào được . Một chế độ phản bội lại chính cái lý tưởng cao cả mà nó theo đuổi, chính lý tưởng mà 1 đảng chính trị là nó được tạo ra để theo đuổi, cái chết của nó hổng khó để mà đoán trước . Bài học của Cách mạng tháng 10, 1 chính thể phản động, phản cách mạng, phản bội giai cấp, tất yếu sẽ dẫn tới diệt vong .

    Só zi, thằng này đọc báo Đảng hơi bị kỹ .

    Số lượt thích

  3. Đang đọc chiện biểu tình của tài xế Grab. Hahahaha, “Đổi Mới” đó, chống mắt lên để thấy tư bửn nó nhập khẩu ngược đấu chanh zai cấp zìa mềnh nhá! Trước “Đổi Mới” chỉ có biểu tình chống Mỹ, sau “Đổi Mới” có cả biểu tình chống Đảng, chống Cộng Sản, phá hoại tình đoàn kết quấc tía zô sản, và biểu tình ủng hộ Mỹ lun . Đổi với chả Mới, nguy cơ làm sập chế độ trước & sau “Đổi Mới”, cái nào lớn hơn ?

    Nguyễn Thùy Dương phân tích đúng, nhưng muh thíu . Tư bửn bi giờ bóc nột thậm tệ hổng khác thời Marx, nhưng nham hiểm hơn . Nhờ công nghệ bốn không, nó giấu béng cái mặt mẹt đi đàng nào hổng biết, cho Đảng lãnh đủ hậu quả, instant karma. Đảng làm đúng, ra thuế mục tiu là nhằm vào bọn tư bửn trốn thuế . Nhưng nhờ công nghệ bốn không, Đảng hổng còn biết đường nào mà lần nên hậu quả là “tưởng chừng như” đi đánh thẳng vào giới công nhân . Yep, cứ hô hào bốn không đi, cho tới 1 lúc nào đó, không còn cả cái làn để mà bốn lun, chứ đừng nói bốn làn .

    Chiện nữa, bi giờ báo Đảng hình như kị mấy từ “xã hội chủ nghĩa”. Dượng Phúc kiu gọi quân đội bảo zệ chế độ, bảo zệ Tổ quấc, nhưng tịt hổng thấy “xã hội chủ nghĩa” nằm đâu . Ừ thì bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chế độ, nhưng Tổ quốc đó, chế độ đó có phải là Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, chế độ xã hội chủ nghĩa thì lờ lớ lơ . Níu tớ hổng lầm, quân đội & công an là lực lượng chiên chính zô sản, nhịm zụ của họ là 1- Bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa. 2- Bảo vệ những thành quả cách mạng, “Đổi Mới” aint one. 3- Chống lại, đập tan & tiêu diệt các lực lượng phản cách mạng, phản động, aka chống/phản lại chủ nghĩa xã hội, các thế lực tư bửn . 3- Giải phóng giai cấp . Có nghĩa bộ đội Cụ Hô chỉ sau khi giải ngũ mới được phép trở cờ, đứng về phía bên kia của cuộc đấu chanh zai cấp mà bóc lột .

    Tứt nhiên đây là quân đội chưa thoái hóa, chưa bị “diễn biến hòa bình”. Sau khi “diễn biến hòa bình”, sau khi “thoái hóa” thì chỉ có chời biết nó thành cái của khỉ gì . Tớ gọi là quân lọi hay quân lụi . Bi giờ nó bảo vệ những thành phần phản cách mạng instead, i guess. Học cái thứ Mác-Lê-Hồ đã được/bị -tùy cách nhìn- “bổ sung, phát chiển & hoàn thiện”, quân lọi bi giờ đek biết thía lào là xấu, thía lào là tốt, thía lào là tư bửn, thía lào là zô sản, thía lào là phản cách mạng, thía lào là cách mạng chân chính . Đảng hô hào chống phi chính chị hóa quân đội, dạ thưa, ban tiên láo làm những chiện đó tốt hơn các thía lực thù địt nhiều . Chính vì nhồi nhét những tư tưởng Mác-Lê-Hồ sống lại cũng khóc thét lên cho quân đội mà họ trở thành quân lọi, thành quân lụi, thành 1 đám quân ô hợp chỉ mong giải ngũ lè lẹ để gia nhập hàng ngũ bóc lột . Bảo vệ cái gì đek biết là cái gì nên lịch bà lịch bịch kéo quân qua tận Su đ. để phát chiển tư bửn . Chắc để tập dượt tinh thần, sau khi giải ngũ là thoái hóa ngay tắp lự .

    Níu cái đó hổng phải là “diễn biến hòa bình” thì cái gì đây nữa hả chời!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.