2006. Đưa tin án chính trị: báo Tuổi trẻ “giật lùi”?

Đôi lời: đáng tiếc bài viết gốc đã bị khâu biên tập cắt bỏ một đoạn, làm cho câu văn khó hiểu, cụt què.

Không những vậy, cái lý do vì sao bị cắt bỏ mới là quan trọng. Báo chí phương Tây “phê” báo quốc doanh cộng sản nhiều điều, nhưng không lẽ lại sợ bị “chê” đến vậy? Cũng lây “bệnh” rồi chăng?

Đoạn bị cắn bỏ (ở cuối bài, được tô đỏ), như sau:

“ … mà đến nay nó đã tràn lan sang xứ sở vẫn được coi là có tự do báo chí nhất hạng, là Mỹ và Âu châu.

Tình trạng đó nổi lên rõ nét trong mấy năm nay, như với ý kiến cho rằngcác cơ quan truyền thông gạo cội rõ ràng là ‘nghiêng về phía tả’, thẳng tay chống và bài trừ ông Trump, đi ngược phong trào bình dân”.   

Ba Sàm

RFA

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh
2021-01-05

Hôm nay, phiên tòa sơ thẩm xử các nhà báo tự do của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn đã kết thúc, với bản án nặng nề dành cho cả 3 người.

Nhận tiền, không nhận tội

Báo Tuổi trẻ giật tít rất lạ: “Nhận tiền viết bài chống phá Nhà nước, Phạm Chí Dũng lãnh 15 năm tù”.

Tại sao “lạ”? Đó là khi người đọc mới thấy cái tựa bài, dễ nghĩ ngay là có ai đó, “bọn phản động” chẳng hạn, đưa tiền “thuê” ông Dũng viết bài “chống phá”.

Nhưng khi xem vào nội dung, hóa ra đó đơn giản chỉ là tiền “nhuận bút”.

Có lẽ hiểu như vậy (như chính các nhà báo quốc doanh thôi),  nên chưa thấy có báo nào giật tít kiểu đó; nhiều báo hoàn toàn không đề cập chuyện “nhận tiền”, “nhuận bút”.

Người có kiến thức sơ đẳng có thể phân biệt việc viết bài báo, rồi được hưởng nhuận bút khác hẳn với người được cho tiền (trước) để thuê viết bài.

Còn nhớ, cách đây 8 năm, ông Phạm Chí Dũng bị bắt lần đầu, cũng có chuyện nhận tiền “nhuận bút”; sau nhiều tháng bị “tạm giam”, ông được tha, rồi đình chỉ điều tra.

Trong bản tin của Tuổi trẻ cũng không nêu chi tiết cả ba người có “thành khẩn nhận tội” hay không (riêng báo Thanh niên có đưa “các bị cáo không thừa nhận hành vi của mình là phạm tội”).   

Nhớ lại vụ án của bản thân

Năm 2016, phiên tòa phúc thẩm xét xử tôi và một “đồng phạm”. Sau đó, đọc bản tin trên báo Tuổi trẻ về phiên tòa, tôi rất ngạc nhiên và cảm động.

Tựa bản tin là “Y án 5 năm tù với blogger Ba Sàm”. Việc đưa bút danh – tên blog của tôi đã là một sự “chọc tức” cơ quan chức năng rồi. Nhưng chưa hết!

Nội dung có đoạn: “Tại tòa phúc thẩm ngày 22-9, ông Vinh đã bác bỏ toàn bộ cáo trạng cũng như bản án sơ thẩm và cho rằng đây là vụ án điển hình về vi phạm nghiêm trọng tố tụng, có nhiều căn cứ gây oan cho bị cáo. Khi tự trình bày bài bào chữa, ông Vinh cho rằng ông đã gửi nhiều khiếu nại nhưng không được xem xét giải quyết.”

Theo “mặc định” của làng báo quốc doanh, với các án chính trị là tối kỵ đưa tin bị cáo kêu oan, vô tội. Nếu không thấy nêu chi tiết đó, thì độc giả cứ tự hiểu là bị cáo không nhận tội.

Ấy vậy mà trong vụ này, Tuổi trẻ còn “dám” đưa chi tiết bị cáo “phản pháo”, “tố ngược” các cơ quan tố tụng. Thật là chưa từng thấy! Tôi hơi lo cho nhà báo T.L. và Ban biên tập Tuổi trẻ.

Và như thế làm sao không khỏi xúc động? Có điều, nay thì hơi tiếc là nó có vẻ “giật lùi” riêng trong những tin bài loại này.

Cảm thông

Tình trạng báo chí bị kiểm soát, bị “chính trị” hóa, mất lòng tin nặng nề nơi độc giả, hóa ra không phải chỉ ở xứ cộng sản, mà đến nay nó đã tràn lan sang xứ sở vẫn được coi là có tự do báo chí nhất hạng, là Mỹ và Âu châu.

Tình trạng đó nổi lên rõ nét trong mấy năm nay, như với ý kiến cho rằngcác cơ quan truyền thông gạo cội rõ ràng là ‘nghiêng về phía tả’, thẳng tay chống và bài trừ ông Trump, đi ngược phong trào bình dân”.

Tiếng là báo quốc doanh thì phải “hèn”, ai cũng thấy rõ. Nhưng một khi, mang tiếng báo “tự do” bậc nhất, mà lại dấu diếm cái “hèn” (hay không công bằng, trung thực?) đằng sau danh tiếng tự do của mình, thì xem ra còn nặng hơn.  Nó như thể là sự lừa phỉnh độc giả!

Nói vậy để cảm thông cho báo quốc doanh xứ Việt ít nhiều.

Cảm thông thứ hai, là giữa cơn “bão” sắp xếp lại báo chí cả nước, lại sắp Đại hội đảng, với vụ án “điểm” thì báo nào cũng phải thật “tỉnh”, không khéo “ăn đòn đủ”.

Mà Tuổi trẻ thì dính đòn nhiều rồi; gần đây nhất là “án kép” vụ đưa tin (cố) CTN Trần Đại Quang nói về Luật biểu tình và về vụ Đồng bằng sông Cửu Long.

Có điều, “con chim đậu phải (lắm) cành cong” này giờ xem ra nhát hơn cả nhiều con chim khác.

Hà Nội, 05/01/2021

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do


Liên quan (góp ý cho các đài quốc tế BBC, VOA, RFA, RFI):

10 comments

      • Báo đài Tây cũng có kẻ xấu nhưng ít thôi, không nhiều như bầy ruối của đãng và nhà-nước Việt Nam đang nuôi hiện nay.
        Ruồi sanh-sôi nẩy-nở, sống nhờ vào bải rác, không có bải rác, bầy ruồi sẻ thiếu môi-trường sống.
        Bải rác nuôi sống bầy ruồi.
        Bầy ruồi giúp cho bải rác hôi-thối hơn nửa, nhiều vi-trùng hơn nửa, nhiều dịch-bệnh hơn nửa, nguy-hiễm cho sức-khỏe con người nhiều hơn nửa.
        Ngoài đoàn quân ‘báo-đài chánh-quy’, còn có ‘đoàn du-kích dư-luận-viên’ mang phiên-hiệu Bình-đoàn AKA 47 với 10.000 thành-viên. Binh-đoàn này cũng bẫn-thỉu không kém, thậm-chí còn dơ-bẫn hơn nhiều lần cái ‘Binh-đoàn chính-quy’.
        Bải rác ‘đãng và nhà-nước’ là nơi sanh-sãn và nuôi-dưỡng ‘báo-đài ruồi’ và ‘du-kích dư-luận-viên ruồi’.
        Còn bải rác thì còn nhiều ruồi, đó là chân-lý không thể chối-cải.

        Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.