2157. Biden sẽ trở lại chính sách của Obama ở Châu Á

Asia Sentinel by: David J. Karl – Jan 28, 2021

Ba Sàm lược dịch

Mang hành lý của chính quyền Obama trở lại Nhà Trắng

Nếu vấn đề nhân sự là chính sách, hoặc ít nhất là nhận thức về chính sách, thì Joe Biden sẽ đối mặt với một thách thức đáng kể ở châu Á.

Ông vào Nhà Trắng hứa hẹn sẽ khôi phục sự tham gia toàn cầu của Mỹ và sửa chữa các mối liên minh của nước này trên toàn thế giới, đồng thời tỏ ra cứng rắn với Trung Quốc.  

Nhưng điều này sẽ tỏ ra khó khăn ở châu Á khi rất nhiều người trong nhóm chính sách đối ngoại của ông gắn liền với “chiến lược xoay trục” của chính quyền Obama đối với khu vực – một sáng kiến ​​mà lời hùng biện của họ đồng thời khơi dậy sự nghi ngờ của Bắc Kinh trong khi thành tích thực tế của nó phần lớn không gây được ấn tượng với người khác.

Bilahari Kausikan, cựu quan chức ngoại giao cấp cao của Singapore được đánh giá cao ở Đông Á, gần đây đã nhấn mạnh tình trạng khó khăn này khi ông cho rằng chính quyền Obama nắm bắt rất ít về các động lực quyền lực ở châu Á.

“Nghe Barack Obama nói về việc” xoay trục “sang châu Á là một niềm vui. Thật tuyệt vời khi ông ấy dành thời gian tham dự các cuộc họp ASEAN. Ông nói, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, hay TPP, là một thành tựu đáng kể. “Nhưng một số khía cạnh trong chính sách đối ngoại của Obama thật tồi tệ. Obama có rất ít hào hứng để thực thi quyền lực. Thậm chí còn có lý do để tự hỏi liệu chính quyền của ông, đặc biệt là trong nhiệm kỳ thứ hai, có thực sự hiểu các mối quan hệ quốc tế hay không. Đó không phải là tất cả về quyền lực mềm ”.

Kausikan tiếp tục cảnh báo rằng Tổng thống Biden “sẽ mang theo tất cả hành lý của chính quyền Obama tới Nhà Trắng. Vị Phó tổng thống của Obama không thể chối bỏ mọi trách nhiệm về những gì đã xảy ra dưới triều đại của Obama ”.

Chủ đề này đã được những người khác lặp lại. Một năm trước, một quan chức Nhật Bản giấu tên (gần như chắc chắn với sự chấp thuận của cấp trên ở Tokyo) cho biết: “Trong khi Tổng thống Obama đang nói về khả năng hợp tác với Trung Quốc trong các vấn đề toàn cầu nhằm đưa một bên liên quan có trách nhiệm ra khỏi vị thế là đối thủ, thì Bắc Kinh tất bật gửi tàu chiến đến Senkakus, lôi Philippines ra khỏi bãi cạn Scarborough và tạo ra các đảo nhân tạo ở Biển Đông.

Kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, Nhật Bản đã liên tục cảnh báo Hoa Kỳ về Trung Quốc. Đối với tất cả những thiếu sót khác nhau của Tổng thống Trump, có vẻ như Nhật Bản cuối cùng đã có một người nào đó trong Nhà Trắng nhận ra và đánh giá đúng mức thách thức. “

Quan chức này kết luận rằng “giới tinh hoa châu Á – ở Đài Bắc, Manila, Hà Nội, New-Delhi – ngày càng tính toán rằng cách tiếp cận giao dịch và không thể đoán trước của Trump là một thứ ít tệ hại hơn so với nguy cơ Hoa Kỳ quay trở lại ca ngợi rằng Trung Quốc trở thành một bên liên quan có trách nhiệm . ‘”

Tương tự, một nhà bình luận lâu năm về châu Á nhận xét rằng “Các quan chức ở Tokyo, Đài Bắc, New Delhi, Singapore và các thủ đô khác đã trở nên tương đối thoải mái với Trump và cách tiếp cận cứng rắn của ông ấy đối với Trung Quốc.

Ngược lại, viễn cảnh về một nhiệm kỳ tổng thống của Biden gợi lại những ký ức không mấy dễ chịu về thời Obama, mà nhiều người đi trước ở châu Á nhớ lại, là nó vừa mềm mỏng vừa không tập trung vào Bắc Kinh ”.

Các quan chức mới được tập hợp lại trong chính quyền Biden đã rút ra kết luận gì về tính hiệu quả của các chính sách thời Obama là điều đáng quan tâm.

Kurt M. Campbell, người đứng đầu chính sách châu Á tại Nhà Trắng của Biden, gần đây đã tham gia một hội nghị video về triển vọng quan hệ Mỹ-Trung. Trước đó, ông từng là Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Đông Á trong nhiệm kỳ đầu tiên của Obama và là nhân tố chủ chốt đằng sau “xoay trục”. Sau khi rời phục vụ chính phủ, ông thậm chí còn viết một cuốn sách dài 350 trang trình bày chi tiết cơ sở lý luận và mục tiêu của xoay trục. Thật kỳ lạ, những bài học chiến lược mà chính sách xoay trục giữ cho cách tiếp cận của Biden đối với châu Á nói chung và đặc biệt là Trung Quốc, lại chưa bao giờ được Campbell và các đồng tham luận viên của ông giải quyết.

Bãi cạn Scarborough (ảnh trên) nằm cách thủ đô Manila khoảng 320 km và nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines theo quy định của luật pháp quốc tế. Từ tháng 4 đến tháng 6 năm 2012, các lực lượng hàng hải của Trung Quốc và Philippines đã đối đầu với nhau trong một thế trận nghiêm trọng về quyền chủ quyền. Bắc Kinh đổ lỗi cho luận điệu “xoay trục” của Washington vì đã khuyến khích quyết tâm của Manila và việc bùng nổ xung đột quân sự là một khả năng thực tế, do đó sẽ có ý nghĩa đối với hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Philippines năm 1951.

Campbell đóng một vai trò quan trọng trong việc quản lý tình hình bế tắc của Hoa Kỳ và cuối cùng ông đã làm trung gian cho một thỏa thuận giữa hai bên, quy định việc rút quân chung của các lực lượng hàng hải xung quanh bãi cạn. Sau việc rời đi của Manila, Bắc Kinh đã từ chối thỏa thuận và cho đến ngày nay vẫn kiểm soát hiệu quả khu vực này.

Kết cục này có một số phân rẽ nghiêm trọng. Như một quan chức của Obama sau đó đã nói, “không nghi ngờ gì rằng Bắc Kinh đã giành được chiến thắng chiến thuật với cái giá phải trả của Manila bằng cách chiếm và chiếm đóng thành công khu vực tranh chấp”. Tờ Financial Times đã đưa tin về “sự cay đắng trước những gì các quan chức Mỹ coi là hành động thiếu thiện chí của phía Trung Quốc” và chính quyền Obama kết luận từ vụ việc rằng “nỗ lực ngăn chặn [ở Biển Đông] của họ chỉ có tác động hạn chế.”

Tuy nhiên, đối với tất cả những điều này, phản ứng của chính quyền đối với sự thiếu thiện chí của Trung Quốc là tẻ nhạt. Như Financial Times đã lưu ý, “mặc dù vẫn còn có sự phẫn nộ đáng kể về cách các sự kiện ở bãi cạn Scarborough diễn ra, chính quyền Obama đã cho thấy không sẵn sàng khơi lại vấn đề và thúc đẩy sự rút lui của Trung Quốc.” Thật kỳ lạ, sự việc hầu như không được đề cập trong cuốn sách của Campbell.

Các nguồn tin Trung Quốc nhanh chóng bắt đầu nói về một “mô hình Scarborough” trong đó các mức độ cưỡng chế hàng hải đã được hiệu chỉnh có thể được sử dụng để sáp nhập lãnh thổ tranh chấp và định hình lại hiện trạng lãnh thổ ở Đông Á. Bắc Kinh sẽ lại tiếp tục áp dụng sự quyết đoán tương tự đối với Philippines, cũng như Nhật Bản, Malaysia và Việt Nam.

Cuối cùng, một khi ông Rodrigo Duterte trở thành nhà lãnh đạo Philippines, cuộc khủng hoảng chắc chắn là một yếu tố khiến ông hoài nghi về độ tin cậy của Washington với tư cách là một đối tác đồng minh và việc ông theo đuổi một đường lối hòa thuận hơn với Bắc Kinh. Như một chuyên gia lưu ý, “việc Mỹ không hỗ trợ đồng minh của mình trong cuộc đối đầu ở Scarborough cũng chứng tỏ cho những người như Duterte thấy rằng ông ấy không có lựa chọn nào khác ngoài việc quỳ lạy Trung Quốc”.

Trong chiến dịch tranh cử tổng thống, Joe Biden cũng khẳng định rằng biến đổi khí hậu là một “mối đe dọa hiện hữu” và là “vấn đề số một mà nhân loại phải đối mặt”. Bây giờ ông đang ở Phòng Bầu dục, đã ký một chỉ thị coi vấn đề này trở thành “trung tâm của chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia của chúng ta”. Và John Kerry, ngoại trưởng cuối cùng của Obama, người được bổ nhiệm làm đặc sứ khí hậu cấp nội các của Biden, cũng nói như vậy và coi sự hợp tác của Trung Quốc là chìa khóa để giải quyết vấn đề. Việc bổ nhiệm Kerry đã bị chỉ trích với lý do rằng  với tư thế như vậy sẽ mang lại cho Bắc Kinh những lợi thế đàm phán quan trọng. Như một cựu quan chức của chính quyền Obama đã nói vào tháng trước, “Chính sách ngoại giao của Trung Quốc là một cuộc tìm kiếm đòn bẩy liên tục và Kerry sẽ vận chuyển nó bằng xe cút kít ngay trước cửa nhà họ mỗi ngày.”

Những lời chỉ trích tương tự cũng dành cho Susan Rice, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Obama, người hiện đang trở lại Nhà Trắng với tư cách là một nhân viên hàng đầu của Biden. Khi tên của Rice nổi lên vào mùa hè vừa qua như một sự lựa chọn khả dĩ cho vị trí phó tổng thống đang tranh cử của Biden, Kausikan đã lên mạng xã hội để đăng ký phản đối của mình. “Susan Rice sẽ là một thảm họa,” ông nói. “Bà ta rất ít quan tâm đến châu Á, không muốn cạnh tranh và hình dung chính sách đối ngoại tựa như là sự can thiệp nhân đạo”. Ông nói thêm: “Bà ấy là một trong những người nghĩ rằng Mỹ nên giảm bớt sự cạnh tranh để có được sự hợp tác của Trung Quốc về biến đổi khí hậu, đây là một sự hiểu lầm cơ bản về bản chất của các mối quan hệ quốc tế”. Vào năm 2016, Rice được cho là đã cấm Lầu Năm Góc coi mối quan hệ Mỹ-Trung là “một cuộc cạnh tranh quyền lực lớn”.

Trong một cuộc họp video trực tuyến, Campbell đã tìm cách xua tan lo ngại rằng nhóm của Biden sẽ đánh đổi những nhượng bộ quan trọng để thu hút Bắc Kinh trong chương trình nghị sự về khí hậu toàn cầu của mình.

Nhưng người ta tự hỏi, làm thế nào mà các đồng minh và đối tác của Hoa Kỳ ở châu Á, vốn đã nghi ngờ về quyền lực của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc và về vai trò của các quan chức thời Obama trong tình hình này, lại sẽ để lọt tai những lời lẽ hùng hồn này.

David J. Karl là chủ tịch của Sáng kiến ​​Chiến lược Châu Á, một công ty phân tích và tư vấn, đồng thời là cựu giám đốc nghiên cứu của Hội đồng Thái Bình Dương về Chính sách Quốc tế. Có thể liên hệ với ông qua Twitter @davidjkarl.


Liên quan:

11 comments

  1. Zìa chiện thằng mọi đen dâm chủ 0Ba Má dùng mấy con rối chính chị lợi dụng nhân quyền để làm loạn, hổng ai còn lạ gì nữa . 0Ba Má cũng đã tỏ rõ chiện này khi wa Việt Nam, bằng cách tiếp cận, họp mặt này nọ … Mục đích là để gây tiếng, its been workin, lemme tell ya. Những ngừ cuồng chống Trump ở Việt Nam hổng ít thì nhìu cũng nằm chong những đối tượng được thằng mọi đen & cái tổ đỉa xứ quán của nó mời mọc . Chong khi zới ủng hộ Tổng thống Trump đa số nằm nhà coi cải lương .

    Ta có thỉa đoán được 1 thái độ khá là phớt tỉnh Ăng Lê chong giàn sứ quán thời lão Đần . Ní zo; họ nhận ra bản chất phản bội của những kẻ học Tu Lên nhưng toàn Tu Xuống . Bài học đội Con Nai phải đem ra ôn lại; & dân Việt hiện giờ đek tin nổi .

    Số lượt thích

  2. Đọc xong 2 bài zìa chủ nghĩa “coi như” chống Cộng của Tổng thống Trump, phỏng vấn những ngừ trong “giới tinh tinh” thường chường mặt trên trang nhà của đồng chí tiến sĩ Trần Hữu Dũng . Mấy ông này có cách yêu Đảng rất kỳ quặc . Hiện giờ thía zái có 2 anh đại gia, 1 yêu Đảng của mấy ổng thiệt tình, cũng gốc châu Á, lại chung giàn thiên lý . Nói chung, khung cửa sổ 2 nhà chẳng hiểu vì sao chả khép lại bao giờ . Đôi bạn ngày xưa lại cùng học chung 1 lớp, rùi chung ước mơ … Nói chung là thía . Đột nhiên xuất hiện lính Mỹ đổ bộ vào xâm lược quê hương, gây ra biết bao tội ác làm dấy lên lòng căm thù của đôi bạn trẻ . Thía là 2 ngừ cùng chung chiến tiến đánh Mỹ . Đánh cho Mỹ cút, cho Ngụy nhào, quê hương được giải phóng, những tưởng 2 ngừ sẽ thành duyên phận . Chu Mọng Lông bi giờ mới wan ngại là tổ chức thượng tầng vưỡn còn fong kiến, too little & too late. Sau khi Bác Hồ zìa với Mác-Lê, fong kiến hoàn toàn thả rông & thống chị tư di kiến chúc thượng tầng của đảng Cộng Sản nhà các bác .

    Ti zậy, mặc dù cho tới hiện giờ, duyên vẫn chưa thành, nhưng tình trong như đã, nhứt là trong chiến chanh nên chanh thủ búa xua là cái chắc . Ngàn năm vưỡn chưa quên, nhắc lại lời phạm zi . Chong khi đó, giặc Mỹ biết thua nên có xuống nước, nhưng chong nòng vưỡn bực tức, rất mún chả thù . 1 chong những cách chả thù là cướp lấy cô ngừ yêu, cho anh kia đau buồn ngàn năm . Chứ thật ra tên Mỹ hoàn toàn hổng yêu quý gì cho lắm thứ high-maintenance này .

    Toàn bộ những lời phán của giới tinh hoa … bác sĩ BS Nguyễn Văn Tuấn đúng ở đây . Ta chỉ nên nghe lời giới cặn bã là bác sĩ BS NVT thui . Chúng có tác dụng của date rape pills, cho Đảng uống rùi dâng cho thằng Mỹ lông lá, mún vần ra sao thì vần .

    Thui thì tớ lói cái lày . Từ thời Truman tới giờ, chống Cộng, đ/v Wide State, là 1 thứ thánh chiến, 1 thứ chách nhiệm phải làm . Tất nhiên, cho tới Đô Năm Trăm thì khác, chính vì vậy mà hắn phải bị loại bỏ . Họ nhận ra hắn là 1 thứ con buôn, hổng coi Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm là cái thá gì . Him gotta go. Zìa chủ chương chống Cộng, có lúc sai, có lúc đúng, nhưng lúc nào cũng phải tâm niệm là thía .

    Nhìn lại bàn cờ thía zái, thời chiến chanh nạnh, Mỹ chống Cộng chên nhiều mặt chận . Vừa o bế châu Âu để làm hàng rào ngăn sự bành chướng của Cộng Sản từ Liên Sô, rùi dựng lên bọn Ngụy ở miền Nam Việt để ngăn chặn sự bành trướng của Trung Cộng xuống Nam Á . Chợt nhận ra sự bất hòa giữa các đảng Cộng Sản, Bác Hồ thì viết chiện này vô di chúc, Kissinger với bản chất hiểm độc, đi đêm ngoại giao mong tạo ra vết gãy chong khối xã hội chủ nghĩa . Mao Chủ tịch vội tương kế tựu kế, tạo ra cảm tưởng Mỹ thành công . Mỹ hí ha hí hửng tưởng là được Trung Quốc nên thả nổi bọn Ngụy . 2 quân đội phối hợp tác chiến giải phóng đảo & cúng cùi là giải phóng miền Nam cho Trung Quốc . Vì là xã hội chủ nghĩa nên chủ phải trả cho công nhân chính sản phẩm chủ thuê công nhân xây dựng . Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thía là giữ miền Nam .

    Mỹ nghĩ níu được Trung Hoa thì Liên Sô chẳng chóng thì chầy sẽ bay đầu . Well, it took too Đamn long, innit? Khi Liên Sô đổ, ngay cả Mỹ cũng chưng hửng . Bài nhận giải búa liềm vàng của báo quân lụi đã phân tích khá kỹ . Tìm mà đọc .

    Điểu tận cung tàng, Mỹ chợt nhận ra anh Trung Quốc trước giờ lừa mình . Thật ra điều này tông tông linh tông đã nhận ra . Cũng khó 1 cái nữa là tư bửn phải đối mặt với nghịch lý Ăng ghền, và 1988 là điểm nghẽn, aka tư bửn còn nửa bước nữa là nhào xuống vực . Thía zái quyết định kíu tư bửn wan chọng hơn . 1990’s là năm ổn định & thai nghén . 2000’s chứng kiến sự bùng nổ zìa công nghệ, và công nhân Trung Quốc nhảy lầu tự tử . Tư bửn lên đỉnh vinh quang, Fukuyama viết về sự cáo chung của lịch sử . Thía zái tạm quên Trung Quốc .

    Tới thời 0Ba Má, hắn thấy cần phải chú chọng zìa Trung Quốc 1 lần nữa, và tư bửn có những nơi khác để bóc lột thay vì Trung Quốc . Nhưng Trung Quốc đã trở thành 1 vấn đề quá lớn để có thỉa giải quyết chong 2 nhiệm kỳ .

    Mún biết Việt Nam đứng đâu chong mớ bòng bong này cần phải biết rõ Việt Nam là cái gì chong mắt thía zái, hay đúng hơn, thía zái có còn coi Việt Nam như 1 quấc gia xã hội chủ nghĩa không ? Đúng, Đảng đã đi 1 đoạn đường (quá) dài phản bội lại lý tưởng Cộng Sản Bác Hồ đã chọn cho dân tộc . Luôn chứng tỏ là 1 con chó ngoan, thậm chí làm gương cho Bắc Hàn . it never enuff. Hay đúng hơn, họ chỉ mún bóc lột giới lao động Việt với sự bảo kê của Đảng Cộng Sản . Chấm hết . Cùng lúc họ sẽ tìm đủ mọi cách để tiêu diệt Đảng Cộng Sản của mấy bác . Đơn giản vì níu Việt Nam hoàn toàn không Cộng Sản đứng sát nách Trung Quốc … học võ hay kinh mạch sẽ biết nách là 1 chỗ hiểm . Bọn dâm chủ chỉ dùng các fong chào nhơn quền để âm miu lật đổ Đảng thui . Đô Năm Trăm thì tất nhiên, đúng như lời Hoàng Hải Vân, no ke . Nhưng theo tớ biết thì tụi Mỹ give up xử dụng những con rối chính chị ở Việt Nam gòi, nhứt là vụ ủng hộ Tổng thống Trump vừa gòi .

    In other words, Phúc Việt Nam, nhân quyền & all. Tất nhiên, níu có cơ hội lật đổ Đảng các bác, bọn dâm chủ & lão Đần sẽ bập vào ngay . But, in the mean time, thats what it is.

    Đảng các bác có thể yên tâm … fo now. Nhưng rời Trung Quốc nửa bước, mẹ mìn Mỹ bắt cóc ngay tắp lự .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.