2348. Nước Mỹ có thể đã thắng được trong cuộc chiến tranh Việt Nam

The Washington Times by James Roberts  Friday, March 26, 2021

Ba Sàm lược dịch

Suy tưởng về Ngày Cựu chiến binh Việt Nam, cảm giác mất mát và uất hận vẫn còn tái hiện

Vào mùa hè năm 1967, Đại tá Không quân Robin Olds (sau này là Lữ đoàn trưởng) trở về Hoa Kỳ sau chuyến công tác tại Việt Nam. Olds từng là phi công xuất sắc trong Thế chiến 2 và nổi tiếng ở Việt Nam nhờ sự dũng cảm, ngoại hình đẹp như tài tử Hollywood và tài năng chiến lược cũng như chiến thuật.

Được mời đến Nhà Trắng để giới thiệu tóm tắt tình hình với Tổng thống Johnson (LBJ), Olds nói, “Ngài Tổng thống, hãy đưa chúng tôi ra khỏi cuộc chiến … chết tiệt này.

Khi LBJ hỏi làm thế nào, Olds trả lời, “Chiến thắng nó.”

Giành chiến thắng” có lẽ nghe như ảo tưởng trong thế giới ngày nay, nơi quan điểm phổ biến cho rằng Chiến tranh Việt Nam là “không thể thắng và không thể cứu vãn,” theo lời của nhà sản xuất phim tài liệu Ken Burns. Một nguyên nhân thất bại đã có ngay từ đầu.

Năm 2005, Tướng Andrew J. Goodpaster, Anh hùng Thế chiến 2, Tư lệnh NATO, Giám đốc West Point, Thư ký tham mưu cho Tổng thống Eisenhower và Phó Tư lệnh Quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam từ năm 1968-1969, đã được hỏi ý kiến ​​ về Việt Nam. Ông trả lời một cách dứt khoát rằng cuộc chiến là có thể chiến thắng (một ý kiến ​​khiến hầu hết các cựu chiến binh Việt Nam xấu hổ, theo kinh nghiệm của tôi).

Không xúc phạm ông Burns, nhưng tôi đồng ý với tướng Goodpaster. Và với Tổng thống Reagan, người đã gọi Việt Nam là “một sự nghiệp cao cả”.

Nguyên nhân thất bại, cũng như việc các lực lượng Mỹ tham chiến (trong khi chưa bao giờ thua trận) bị phản bội, là khá đơn giản – bởi giới lãnh đạo chính trị ở Washington. Họ, bắt đầu từ LBJ, được sự hỗ trợ của giới lãnh đạo dân sự tại Lầu Năm Góc, là Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, lại được tiếp tay bởi một phương tiện truyền thông ngày càng tham nhũng, và nhiều nhà lãnh đạo quân sự trong Lầu Năm Góc, biết nhưng không được phép nói ra công khai (hoặc từ chức để phản đối) về những lời dối trá, lời hứa hão và sự thăng tiến của giới lãnh đạo dân sự.

Kết quả là thảm họa xảy ra vào tháng 4 năm 1975, khi quân đội Bắc Việt Nam xâm lược và chinh phục miền Nam Việt Nam, tạo ra những hình ảnh không thể xóa nhòa về cuộc di tản bằng máy bay trực thăng từ nóc tòa đại sứ Hoa Kỳ ở Sài Gòn, cộng với thảm kịch đi kèm của hàng chục ngàn người dân miền Nam Việt Nam, những người tị nạn chết đuối trên biển khi họ cố gắng trốn thoát, hàng trăm ngàn người miền Nam Việt Nam bị giam giữ trong các trại tập trung, và hàng ngàn người bị chế độ cộng sản sát hại; đó là chưa kể đến hơn 2 triệu người ở nước láng giềng Campuchia bị tra tấn và thanh toán bởi chế độ Pol Pot tâm thần.

Trong nước, Chiến tranh Việt Nam đã đầu độc bầu không khí chính trị ở Hoa Kỳ, giúp tạo ra một đội ngũ báo chí thù địch và hoài nghi, đồng thời nuôi dưỡng sự mất niềm tin vào các thể chế của Hoa Kỳ vẫn tồn tại cho đến ngày nay.

Đối với tôi, là một cựu chiến binh Việt Nam, khi nghĩ về Ngày Cựu chiến binh Việt Nam, cảm giác mất mát và uất hận vẫn còn vương vấn. Không, tôi vội vàng bổ sung vì kinh nghiệm cá nhân của tôi. Tôi từng là sĩ quan cấp dưới trên một tàu khu trục của Hải quân, tham gia nhiệm vụ bắn phá bờ biển và bảo vệ máy bay trên hàng không mẫu hạm ở Vịnh Bắc Bộ trong hai lần triển khai và chưa bao giờ thực sự cảm thấy nguy hiểm.

Thay vào đó, sự tức giận và phẫn uất của tôi được khơi lại vì cái chết bất đắc dĩ của 58.000 người Mỹ (bao gồm cả hai bạn học ở trường tiểu học của tôi ở Ohio), 150.000 người bị thương và hàng trăm nghìn người tiếp tục phải chịu đựng cái mà ngày nay chúng ta gọi là PTSD (hậu chấn tâm lý), cộng với những thử thách mà người dân Việt Nam phải gánh chịu.

Khi Đại tá Olds nói với LBJ “hãy giành chiến thắng trong cuộc chiến”, tôi nghĩ ông ấy muốn nói rằng nên sử dụng toàn bộ nguồn lực của Hoa Kỳ để đưa cuộc chiến đến một kết thúc nhanh chóng và thắng lợi, nghĩa là đảm bảo một miền Nam Việt Nam độc lập.

Năm 1965, mới đắc cử sau một cuộc bầu cử long trời lở đất, Lyndon Johnson đã có được sự ủng hộ của người dân Mỹ để dốc toàn lực cho sự thất bại của những người cộng sản ở miền Nam Việt Nam. Ông ta cũng có quân đội và thiết bị cần thiết để thực hiện mục tiêu đó.

Nhưng LBJ liên tục bỏ qua cách tiếp cận này và thay vào đó chọn chính sách leo thang thất thường, không có mục tiêu chiến lược rõ ràng, theo đuổi bởi những hạn chế nghiêm trọng đối với các mục tiêu ném bom ở miền Bắc Việt Nam (dẫn đến thiệt hại nặng nề về phi công và máy bay Mỹ) và cho phép Tướng William Westmoreland , chỉ huy Mỹ tại Việt Nam, theo đuổi chiến lược tiêu hao, dẫn đến đếm xác chết hàng ngày trên truyền hình, và phim về các trận chiến và giao tranh bất tận, với thi thể đẫm máu của những người bị thương và xác chết của binh lính được mang vào phòng khách của người Mỹ vào mỗi buổi tối.

Vào tháng 1 năm 1968, đòn cuối cùng đã xảy ra khi Hà Nội chỉ đạo Việt Cộng miền Nam Việt Nam mở một cuộc tấn công phối hợp nhằm vào các thành phố trên khắp miền Nam Việt Nam, với hy vọng rằng dân chúng địa phương sẽ nổi dậy chống lại chính phủ miền Nam Việt Nam. Người dân Miền Nam dù bị tàn sát hàng ngàn người vẫn bám trụ với chính quyền chống cộng.

Trong các trận chiến khắp miền nam, lực lượng Việt Cộng đã bị tiêu diệt hoàn toàn và bị loại bỏ. Tuy nhiên, chiến thắng chiến thuật tuyệt vời này của lực lượng Hoa Kỳ và Nam Việt Nam đã bị Hoa Kỳ miêu tả là một thất bại nặng nề. Nhân viên  Walter Cronkite của đài CBS đã thông báo rằng Mỹ đã thua trong cuộc chiến. Johnson đồng ý. Vào ngày 31 tháng 3 năm 1968, tổng thống tuyên bố rằng ông sẽ không tái tranh cử và ông sẽ tạm dừng các cuộc ném bom của Hoa Kỳ và tìm kiếm các cuộc đàm phán hòa bình với Hà Nội.

Số phận của Nam Việt Nam đã được định đoạt.

Tuy nhiên, chúng ta đã có một minh chứng hùng hồn về những gì có thể xảy ra sau ba năm, khi Hà Nội, lúc đó đang diễn ra cuộc đàm phán hòa bình Paris với chính quyền Nixon, bất ngờ tiến hành một cuộc xâm lược lớn vào miền Nam Việt Nam. Chỉ có khoảng 50.000 lính Mỹ ở lại Việt Nam vào thời điểm đó, chủ yếu là lực lượng không quân và hải quân, nhưng Tổng thống Nixon tức giận đã phát động một cuộc tấn công tổng lực vào miền Bắc Việt Nam.

Tàu hải quân Mỹ xông vào cảng Hải Phòng và bắn phá cảng; các bến cảng của Bắc Việt bị rải ngư lôi, các cuộc ném bom không giới hạn vào Bắc Việt bắt đầu, 20.000 quân Nam Việt Nam đánh chặn đường mòn Hồ Chí Minh và máy bay ném bom B-52 của Mỹ bay yểm trợ chiến thuật cho quân đội Nam Việt Nam (QLVNCH), giết chết hàng ngàn quân cộng sản và khiến người sống khiếp sợ với những quả bom “máy cắt daisy” chết người. Quân đội VNCH, được huấn luyện bởi người kế nhiệm của Westmoreland, Tướng Creighton Abrams, đã thực hiện hầu hết các cuộc giao tranh trên bộ và nhìn chung hoạt động tốt.

Kết quả? Bắc Việt trở lại bàn đàm phán, các bên ký hiệp định hòa bình và các tù binh Mỹ được trả tự do.

Tuy nhiên, hòa bình đã không kéo dài. Năm 1974, với việc Nixon suy yếu vì vụ bê bối Watergate, Quốc hội đã cắt mọi viện trợ cho miền Nam Việt Nam và cấm sử dụng sức mạnh không quân của Mỹ để viện trợ cho chính phủ này. Có thể dự đoán, Hà Nội, được trang bị tận răng bởi Trung Quốc và Liên Xô, xâm lược miền Nam Việt Nam một lần nữa vào tháng 4 năm 1975 và thảm kịch được đề cập trước đó đã xảy ra.

Bài học kinh nghiệm của Việt Nam là gì? Vâng, Reagan đã thể hiện một bài học theo cách này: “Những người Mỹ trẻ tuổi không bao giờ được cử đi chiến đấu và chết trừ khi chúng ta chuẩn bị để họ chiến thắng”.

Đánh giá về các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, bài học đó vẫn chưa được rút ra.

James Roberts là chủ tịch của Trung tâm Cựu chiến binh Hoa Kỳ.


Liên quan: 167. Tranh luận về những năm cuối của VNCH và TT Nguyễn Văn Thiệu

2 comments

  1. Cho tớ hỏi các bộ đội Cụ Hồ ngày xưa

    Bi giờ Trung Quốc đang xử dụng các chiêu chên cả tiệt zời của các bác ngày xưa ở biển Đông, nên nghiễm nhiên họ trở thành quân đội giải phóng, trong khi tình thế Việt Nam bi giờ còn tệ hơn bọn Ngụy ngày xưa, chỉ được cái dân vẫn tin yêu Đảng Cộng Sản & Đảng Cộng Sản thì đã phản bội lý tưởng Cộng Sản, phản bội tư tưởng Hồ Chí Minh . Còn bao lâu nữa mới tới “chiến thắng huy hoàng”? Để tớ còn “vui sao nước mắt lại trào”

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.