2377. Joe Biden có vẻ định bắt đầu một cuộc khủng hoảng với Nga

Ted Galen Carpenter là thành viên cao cấp của Viện CATO

CATO INSTITUTE by Ted Galen Carpenter – APRIL 3, 2021 

Ba Sàm lược dịch

Chính sách đối đầu của Washington đối với một quốc gia có hàng nghìn đầu đạn hạt nhân sẽ là không khôn ngoan, thậm chí sẽ bị cô lập.

Mối quan hệ của Washington với Moscow đã trở nên xấu đi trong hơn hai thập kỷ. Quyết định của chính quyền Bill Clinton về việc mở rộng NATO, liên minh quân sự hùng mạnh nhất trong lịch sử thế giới, về phía đông đối với một nước Nga đang suy yếu, mất tinh thần là một bước đi khiêu khích mang tính định mệnh.

Việc George W. Bush cố gắng đưa Gruzia và Ukraine vào Liên minh đã làm sâu sắc thêm sự nghi ngờ của các nhà lãnh đạo Nga.

Chính quyền Obama can thiệp vào công việc nội bộ của Ukraine để giúp những người biểu tình lật đổ một quốc gia được bầu cử dân chủ, một chính phủ thân Nga đã đẩy Moscow vào thế khó, khiến Vladimir Putin sáp nhập bán đảo Crimea của Ukraine. Khi Hoa Kỳ và các đồng minh NATO của họ phản ứng với việc sáp nhập bằng cách áp đặt một loạt các biện pháp trừng phạt kinh tế, một cuộc chiến tranh lạnh mới chính thức đang diễn ra.

Chính quyền của Joe Biden dường như quyết tâm làm cho tình hình vốn đã tồi tệ lại càng trở nên tồi tệ hơn. Sự thù địch đối với Nga lan tràn khắp nơi trong bài phát biểu hồi tháng Hai vừa qua của ông tại Hội nghị An ninh Munich hàng năm, nhưng bài phát biểu đó hầu như không làm trầy xước bề mặt thù hận của ông.

Trong cuộc trò chuyện đầu tiên với Putin vào đầu tháng 2, Biden cho rằng Hoa Kỳ đã hoàn tất việc “lật kèo” khi đối mặt với “sự hung hăng” của Nga.

Quan điểm cho rằng Washington đã từng lăn xả trong quan hệ với Điện Kremlin là hoàn toàn vô nghĩa.

Bất chấp điều lầm tưởng phổ biến, mà Biden và các đảng viên Đảng Dân chủ khác đã cổ vũ, rằng Donald Trump là “con rối của Putin” và theo đuổi chính sách xoa dịu đối với Moscow, trên thực tế lại hoàn toàn khác.

Chính sách của chính quyền Trump thậm chí còn cứng rắn hơn các chính quyền tiền nhiệm và bao gồm bán nhiều vũ khí cho Ukraine, tốc độ và phạm vi các cuộc tập trận của NATO tăng lên rõ rệt, mở rộng hơn nữa thành viên NATO và các biện pháp tích cực nhằm làm suy yếu chế độ thân Nga ở Syria .

Quyết định của Biden nhằm truyền tải một thông điệp tới Putin rằng ông dự định làm cho chính sách của Mỹ đối với Nga trở nên cứng rắn hơn, khiến căng thẳng gia tăng lên mức chưa từng có.

Thật không may, các hành động của chính quyền đã phù hợp với những luận điệu khiêu khích. Vào giữa tháng 3, Bộ Thương mại đã công bố một loạt các biện pháp trừng phạt mới nhằm đáp trả việc bỏ tù nhà lãnh đạo đối lập Nga Alexei Navalny. Washington đã triển khai máy bay ném bom B-1 có khả năng hạt nhân tới Na Uy, lần đầu tiên trong lịch sử của NATO. Chính quyền đã tăng cường nỗ lực để ngăn chặn việc hoàn thành đường ống dẫn khí Nord Stream 2 từ Nga đến Đức, và đặc biệt nó là khởi đầu độc đoán nhằm ngăn chặn doanh thu của Nga từ một khách hàng thiện chí.

Hành vi thô lỗ của tân tổng thống liên quan đến quan hệ với Nga đôi khi rất ngoạn mục.

Khi được hỏi, trong một cuộc phỏng vấn trên phương tiện truyền thông, rằng liệu ông có coi Putin là “kẻ giết người” hay không, Biden đã không có một lời nói để lảng tránh – điều mà ngay cả ý thức ngoại giao cơ bản cũng đòi hỏi phải có. Thay vào đó, ông ta trả lời “Tôi có“, và nói thêm rằng ông tin là Tổng thống Nga là người “không có linh hồn“.

Thái độ đó hoàn toàn trái ngược với một sự việc tương tự vào năm 2011 khi Jim Lehrer của đài PBS hỏi Phó Tổng thống Biden liệu ông có coi tổng thống Ai Cập, Hosni Mubarak, là một “nhà độc tài” không. Biden kiên quyết từ chối sử dụng thuật ngữ đó – mặc dù nó hoàn toàn chính đáng. Điều đáng chú ý là ông đã không có nỗ lực tương tự nào về sự khôn khéo trong ngoại giao liên quan đến một nhà lãnh đạo nước ngoài quan trọng hơn nhiều.

Bình luận của ông là một sự xúc phạm nặng nề đối với nhà lãnh đạo của một quốc gia hùng mạnh và nó gây ra một cuộc khủng hoảng mới trong quan hệ của Washington với Nga.

Điện Kremlin ngay lập tức đã triệu hồi đại sứ của mình tại Hoa Kỳ, Anatoly Antonov, vào ngày 17 tháng 3. Tính đến đầu tháng 4, Antonov vẫn chưa trở lại nhiệm kỳ của mình và Bộ trưởng Ngoại giao Sergey Lavrov cho biết chưa có kế hoạch nào để ông làm điều đó. Ngoại trưởng Lavrov nói thêm rằng nhận xét của Biden là “kinh khủng” và nó đã buộc Nga phải đánh giá lại về cơ bản mối quan hệ của mình với Hoa Kỳ. Ông kết luận, mối quan hệ của Nga với Hoa Kỳ và các đồng minh của họ đã đạt đến “đáy“.

Tuyên bố của Chính phủ Nga ngày 2/4 làm dấy lên một khả năng đặc biệt đáng lo ngại. Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov cảnh báo rằng bất kỳ hoạt động triển khai nào của quân đội NATO tới Ukraine sẽ buộc Nga phải thực hiện “các biện pháp bổ sung để đảm bảo an ninh của chính mình”. Đó là một bình luận hơi lạ lùng.

Mặc dù các lực lượng NATO đã cùng các đơn vị Ukraine tham gia các cuộc tập trận chung nhiều lần, nhưng không có tuyên bố nào từ bộ chỉ huy của Washington hoặc NATO cho thấy ý định đóng quân liên tục của Mỹ hoặc Liên minh tại Ukraine. Tuy nhiên, dường như Nga nghi ngờ (có lẽ do bị hoạt động tình báo chặn lại?) rằng có thể có kế hoạch làm như vậy và cảnh báo của Điện Kremlin ngụ ý rằng Nga đã sẵn sàng để có hành động quyết định để đáp lại bất kỳ động thái nào như vậy.

Người ta hy vọng rằng đây chỉ là một báo động giả, nhưng với các biện pháp khác của chính quyền Biden, không thể bác bỏ khả năng xảy ra một sáng kiến ​​liều lĩnh như vậy.

Chính sách đối đầu của Washington đối với một quốc gia có hàng nghìn đầu đạn hạt nhân sẽ là không khôn ngoan, thậm chí sẽ bị cô lập.

Nhưng để áp dụng một lộ trình như vậy trong khi quan hệ của Hoa Kỳ với một đối thủ cường quốc khác, là Trung Quốc, đã đạt đến mức chiến tranh lạnh, thì đó là bản chất của sự điên rồ.

Như học giả Ivan Eland của Viện Độc lập đã chỉ ra một cách khéo léo, rằng Hoa Kỳ không đủ khả năng để đồng thời đối đầu với Nga và Trung Quốc. Chính quyền Biden cần phải lùi lại khỏi tư thế khiêu khích đối với Nga, trước khi đưa Hoa Kỳ vào đúng vị trí không thể xâm phạm đó.

+ Về tác giả: Ted Galen Carpenter là chuyên gia nghiên cứu chính sách đối ngoại và quốc phòng tại Viện Cato, từng là giám đốc nghiên cứu chính sách đối ngoại của Cato từ 1986 đến 1995 và là phó chủ tịch nghiên cứu chính sách quốc phòng và đối ngoại từ 1995 đến 2011. Ông là tác giả của 12 cuốn sách, bao gồm: NATO: The Dangerous Dinosaur (2019), Gullible Superpower: U.S. Support for Bogus Foreign Democratic Movements (2019), The Ties That Blind: How the U.S.-Saudi Alliance Damages Liberty and Security (2018), Perilous Partners: The Benefits and Pitfalls of America’s Alliances with Authoritarian Regimes (2015), The Fire Next Door: Mexico’s Drug Violence and the Danger to America (2012), Smart Power: Toward a Prudent Foreign Policy for America (2008), America’s Coming War with China: A Collision Course over Taiwan (2005), The Korean Conundrum: America’s Troubled Relations with North and South Korea (2004), Bad Neighbor Policy: Washington’s Futile War on Drugs in Latin America (2003), The Captive Press: Foreign Policy Crises and the First Amendment (1995), Beyond NATO: Staying Out of Europe’s Wars (1994), and A Search for Enemies: America’s Alliances after the Cold War (1992). He also is the editor of 10 books on international issues, including NATO’s Empty Victory: A Postmortem on the Balkan War (2000), Delusions of Grandeur: The United Nations and Global Intervention (1997), and America Entangled: The Persian Gulf Crisis and Its Consequences (1991).


Liên quan:

6 comments

  1. Tiếp case-study Nguyên Ngọc

    Với 1 xã hội đầy ăm ắp những ngừ có tư di của Nguyên Ngọc, suốt từ thượng tầng cho chí dân đen, hoàn toàn bình thường khi đồ tể văn hóa lại được giải thưởng văn hóa, giáo dục bốn làn, nhà báo nộp nông dân cho công an rùi hỏi bi giờ nước mềnh ở đâu . Đỗ Hữu Ca phải lên tướng, và Lê Anh Hùng phải vào bệnh viện tâm thần .

    Tớ đoán những ô bà bác sĩ chong bệnh viện tâm thần cũng sẽ nói gương Nguyên Ngọc, vượt wa mọi khó khăn để hoàn thành xuất sắc nhịm zụ Đảng giao, nhờ vậy sẽ được nắm những trọng trách trong Đảng, đưa tới sự kính trọng của những ai còn xem mình là ngừ Việt nam đ/v những ngừ đã & đang nắm giữ những trọng trách trong Đảng.

    Mọi chiện đều bình thường, chỉ có Lê Anh Hùng mới điên .

    Thích

  2. zăng ziệc mún đăng 2000 từ tâm ní, phần mở đầu 1/2 đã sai bét nhè .

    Abnormal Psychology hổng phải “nghiên cứu sự phân loại, nguyên nhân, chẩn đoán, chữa trị và phòng ngừa những rối loạn và thiểu năng tâm trí”, & psychopathology lại càng khác nữa .

    Ab-Psy là 1 ngành riêng biệt, chiên nghiên kíu những dạng tâm lý đặc biệt . Thật ra nó chia ra làm nhiều nhánh, 1 trong những nhánh đó nghiên kíu những hiện tượng VN gọi là sát thủ máo lạnh . Tại sao Nguyên Ngọc đứng trên Tây Nguyên, nhìn zìa miền Nam mà lòng quặn đau vì chưa có cơ sở cách mạng, hay những thứ đại loại như vậy . Níu hỉu được sẽ hỉu lun tại sao Nguyên Ngọc quyết định tặng giải thưởng văn hóa cho tay đồ tể văn hóa Lữ Phương, lại còn bảo tuy là đồ tể văn hóa, Lữ Phương làm việc rất khách wan & kwa học .

    Đ/v những ngừ khác, Nguyên Ngọc hiện tại làm việc cùng với những ngừ cùng tư di như mềnh, được nhiều ngừ tư di như mềnh kính trọng nên cảm thấy mình hoàn toàn bình thường . Nhưng đ/v những ngừ khác, ông có thỉa là 1 case study của Ab-Psy.

    Psychopathology, chong thực tía ứng dụng có 2 nghĩa khác . 1 là tâm ní bệnh nhân, nghĩa thứ nhì là nghiên kíu zìa rối loạn tư di .

    Zìa psychology nói chung, nhiều warnings rằng thìa là mà social norms phụ thuộc vào từng môi trường, có nghĩa nó thay đổi từ môi trường này wa môi trường khác . Vì vậy, những hiện tượng được cho là bình thường ở môi trường này, nhưng níu quan sát từ một môi trường khác, những hành xử đó không khác gì của 1 lũ điên . Và 1 khi đã xác định là “điên”, thường não của con ngừ sẽ shut down. Điên thì nói làm gì được nữa . Nhưng tâm ní hiện đại đòi hỏi phải đặt lại vứn đề . Bắt đầu từ BF Skinner, tới bi giờ có những khái niệm mới =like in the 70s- như rationality of irrational, cái ní của sự vô ní .

    Một chong những hiệu ứng phụ của cái ní của sự vô ní là để đảm bảo tính trường kỉu của hệ thống, bắt buộc hệ thống phải trung thành với những nguyên lý vận hành thống nhứt . Chỉ cần thay đổi 1 tẹo, aka “Đổi Mới”, tính bền vững của hệ thống tỷ lệ thuận với độ thay đổi aka “Đổi Mới”. Enantiodromia, thoái hóa . Bình thông nhau với 2 loại chất lỏng khác nhau. Thoái hóa được định nghĩa là quá chình chiển wa phía đối lập . Thoái hóa sẽ làm giảm tính bền vững của hệ thống .

    Thích

  3. Kho vũ khí hạt nhân của Trung Quốc còn nhiều hơn Nga . Không ai biết chắc vì Trung Quốc không cho ủy ban kiểm tra hột như vào . Nhưng tương truyền 2/3 đầu đạn hột nhưn không cánh mà bay thời Liên Xô sụp đổ end up bên Trung Quốc . Nga bi giờ banh càng, hổng có xìn để tái khởi động chương chình hột nhưn, nhưng Trung Quốc lại dư tiền .

    Bai zờ vê, những chiện này là common knowledge đ/v nhìu ngừ . Oh, Cato. Khá hơn I đê ớt 1 tẹo, 1 tẹo thui .

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.