2391. Chiến dịch của Lầu Năm Góc chiêu dụ Việt Nam làm đồng minh quân sự chống lại Trung Quốc cho thấy sự ảo tưởng về chiến lược chiến tranh của Mỹ

Hộ tống USS Carl Vinson là nhóm tác chiến tàu sân bay với các tàu khu trục, tàu tuần dương và tàu ngầm.

ANTI WAR by Gareth Porter Posted on

Ba Sàm lược dịch

Sau khi tự thuyết phục rằng Việt Nam sẽ cấp cho mình quyền tiếp cận các căn cứ tên lửa chống lại Trung Quốc, Lầu Năm Góc đã liều lĩnh trên thực tế.

 Khi Lầu Năm Góc bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc chiến trong tương lai với Trung Quốc vào năm 2018, các quan chức Bộ Quốc phòng nhanh chóng nhận ra rằng họ cần tiếp cận lãnh thổ Việt Nam, để quân đội trang bị tên lửa tấn công tàu Trung Quốc trong cuộc xung đột Mỹ-Trung. Vì vậy, họ bắt đầu một chiến dịch tích cực để vận động chính phủ Việt Nam, và thậm chí cả các quan chức Đảng Cộng sản, với hy vọng rằng cuối cùng nước này sẽ ủng hộ một thỏa thuận cấp phép cho quyền tiếp cận đó.

Nhưng một cuộc điều tra của báo Greyzone về nỗ lực vận động hành lang của Lầu Năm Góc ở Việt Nam cho thấy, nó là một hành động ảo tưởng ngay từ khi khởi sự. Trong một hành động tự lừa dối làm nổi bật sự tuyệt vọng đằng sau màn chào mời, quân đội Hoa Kỳ đã phớt lờ những bằng chứng phong phú cho thấy Việt Nam không có ý định từ bỏ chính sách lâu đời, có cơ sở vững chắc trong vị thế cân bằng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Việt Nam như một cứ điểm then chốt trong chiến lược chiến tranh của Hoa Kỳ

Từ năm 2010 đến 2017, Trung Quốc đã phát triển tên lửa tầm trung có khả năng tấn công các căn cứ của Mỹ ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Để chống lại mối đe dọa đó, Lầu Năm Góc và các cơ quan quân sự bắt đầu thực hiện một chiến lược mới, trong đó Thủy quân lục chiến Mỹ, đi kèm với một loạt tên lửa, sẽ dàn trải trên một mạng lưới các căn cứ nhỏ, thô sơ và di chuyển liên tục từ căn cứ này sang căn cứ khác.

Việt Nam là sự lựa chọn hợp lý cho những địa điểm như vậy. Australia và Philippines đã công khai loại trừ việc sở hữu tên lửa của Mỹ có khả năng tấn công Trung Quốc, và Hàn Quốc được cho là không đồng ý. Indonesia và Singapore quá phụ thuộc kinh tế vào Trung Quốc nên không được quan tâm.

Nhưng như Chris Dougherty, cựu Cố vấn cấp cao của Phó Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng về Chiến lược và Phát triển Lực lượng, người đã tham gia soan thảo một phần lớn trong bản Chiến lược Quốc phòng Quốc gia 2018, đã nói với báo Military Times vào tháng 9 năm ngoái, rằng “Việt Nam có một số vị trí địa lý tuyệt vời. Bạn có thể có những phòng tuyến bên ngoài tốt để chống lại người Trung Quốc”. Các chiến lược gia Lầu Năm Góc cũng biết rằng Việt Nam đã đánh bại một cách rõ ràng cuộc xâm lược của Trung Quốc vào năm 1979, vốn được lên kế hoạch để trừng phạt những người Việt Nam vì mối quan hệ của họ với Liên Xô.

Sự tập trung của Lầu Năm Góc vào Việt Nam bắt đầu khi Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là James Mattis thăm Việt Nam trong cả năm 20172018, gặp gỡ nhiều lần với Bộ trưởng Quốc phòng Đại tướng Ngô Xuân Lịch, người trước đó đã đến thăm ông tại Washington. Trong chuyến thăm vào tháng 1 năm 2018, ông Mattis đã nhiệt tình nói về tương lai hợp tác Việt – Mỹ, gọi hai nước là “những đối tác cùng chí hướng”.

Vào tháng 4 năm 2019, Tư lệnh Bộ Chỉ huy Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, Thượng tá Philip S. Davidson đã đến thăm Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trong một chuyến đi kéo dài 4 ngày. Người kế nhiệm của Mattis, Mark Esper, còn đi xa hơn nữa trong chuyến công du vào tháng 11 năm 2019, không chỉ gặp Bộ trưởng Quốc phòng Lịch, mà còn với Thường trực ban Bí thư Đảng Cộng sản Trần Quốc Vượng. Các quan chức hài lòng với những gì họ tin là một bước đột phá của Lầu Năm Góc, bất chấp việc Bộ Quốc phòng Việt Nam đột ngột hủy bỏ mười lăm “cuộc giao lưu quốc phòng” đã được lên kế hoạch trước đó với Hoa Kỳ, mà không có lời giải thích công khai vào tháng trước.

Tuy nhiên, khi theo đuổi việc Việt Nam tham gia tích cực vào chiến lược chiến tranh mới của mình, Bộ Quốc phòng và quân đội đã phớt lờ một thực tế cơ bản là Đảng Cộng sản Việt Nam và giới lãnh đạo quân đội sẽ không nhúc nhích khỏi chính sách chiến lược mà nó đã được công khai cam kết trong suốt hai thập kỷ.

Chính sách này được tóm gọn trong ba nguyên tắc cơ bản: không liên minh quân sự, không liên kết với nước này chống lại nước khác và không đặt căn cứ quân sự nước ngoài trên đất Việt Nam. Cam kết của Việt Nam đối với “ba không”, lần đầu tiên được công bố trong Sách trắng quốc phòng xuất bản năm 1998, đã được lặp lại trong các Sách trắng liên tiếp vào năm 2004 và 2009.

Những nguyên tắc đó rõ ràng đã loại trừ hình thức hợp tác quân sự mà Lầu Năm Góc tìm kiếm từ Việt Nam, nhưng dường như có quá nhiều mối nguy hiểm đối với các quan chức cấp cao nhất của Lầu Năm Góc khi để thực tế đó cản trở sự nhiệt tình của họ.

Nhóm nghiên cứu chính của Bộ Quốc phòng, Tập đoàn RAND, được đầu tư mạnh vào ý tưởng về một chiến lược quân sự mới khả thi cho cuộc chiến với Trung Quốc, cũng không muốn thừa nhận sự thật. Vào tháng 1 năm 2019, Derek Grossman, chuyên gia của RAND về chính sách quốc phòng Việt Nam, đã công khai trấn an các nhà hoạch định chính sách, rằng Hà Nội không thực sự bị ràng buộc bởi bất kỳ chi tiết nào trong chính sách “ba không” đó. Trên nguyên tắc “không có liên minh quân sự”, ông tuyên bố rằng Việt Nam “về cơ bản đã tạo ra một kẽ hở lớn trong nguyên tắc của mình”, bằng cách xác định liên minh là một hiệp định quân sự, yêu cầu một quốc gia khác bảo vệ Việt Nam nếu nước này bị tấn công. Ông đã đưa ra những lời giải thích sáng tạo không kém, về lý do tại sao các điều khoản “không” khác cũng được định nghĩa một cách lỏng lẻo trên thực tế.

Khi Sách trắng Quốc phòng mới, được mong đợi từ lâu của Việt Nam, xuất bản vào cuối tháng 11 năm 2019, Grossman đã phát hiện ra những lý do mới thúc đẩy sự gia tăng của Lầu Năm Góc về việc hợp tác của Việt Nam với quân đội Mỹ chống lại Trung Quốc. Ông gợi ý rằng người Việt Nam đã đưa ra “những thông điệp tinh tế về cơ hội cho Washington” trong tài liệu, bao gồm cả sự sẵn sàng tham gia vào “các cơ chế an ninh và quốc phòng ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương”.

Và ông chỉ ra một bổ sung mới cho cái mà ngày nay đã trở thành “bốn không” của Việt Nam. “Tùy thuộc vào hoàn cảnh và điều kiện cụ thể,” sách trắng cho biết, “Việt Nam sẽ xem xét phát triển các mối quan hệ quốc phòng và quân sự cần thiết, phù hợp với các quốc gia khác.” Trên thực tế, điều đó chỉ có nghĩa là nếu Việt Nam bị đe dọa nghiêm trọng bởi một cuộc tấn công của Trung Quốc, thì Việt Nam có thể từ bỏ cam kết của mình đối với bốn “không” đó.

Nhưng phụ lục này hầu như không phải là một tín hiệu cho thấy Việt Nam đã sẵn sàng tham gia vào “Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương” của Hoa Kỳ. Thay vào đó, “bốn không và một tùy thuộc” trong sách trắng quốc phòng là một phần của chiến lược lớn hơn nhằm duy trì sự cân bằng khoảng cách giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, như được Ban Chấp hành Trung ương Đảng thông qua lần đầu tiên vào năm 2003 với tên gọi “Nghị quyết 8”.

Bong bóng Việt Nam của Lầu năm góc vỡ

Sự lạc quan của Washington về một kỷ nguyên mới của hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ chống lại Trung Quốc chỉ dựa trên những suy nghĩ viển vông. Vào cuối năm 2020, rõ ràng bong bóng của Lầu Năm Góc hy vọng về một bước đột phá với Việt Nam đã vỡ ra: sẽ không có sự can dự của Việt Nam vào chiến lược quân sự của Mỹ chống Trung Quốc trong khu vực. Cũng sẽ không có các chuyến thăm cấp cao của Lầu Năm Góc hoặc giới chức quân sự trong năm. Quan trọng hơn, không có thêm hoạt động quân sự Việt-Mỹ nào được công bố.

Cuối cùng vào tháng 8 năm 2020, Grossman của Tập đoàn RAND cũng thừa nhận rằng Việt Nam chưa sẵn sàng bắt đầu hợp tác quân sự sâu hơn để chống lại Trung Quốc. Giờ đây, ông thừa nhận thực tế rằng Hà Nội đang thực hiện một “cách tiếp cận thận trọng” đối với “bốn không và một tùy thuộc”, mà ông đã quảng bá chỉ vài tháng trước đó, như một cánh cửa mở rộng hơn cho sự hợp tác của Hoa Kỳ. Grossman thừa nhận Việt Nam đã thực hiện một “hành động cân bằng tinh tế”, tránh bất kỳ động thái nào có khả năng gây đối kháng với Trung Quốc. Ông viết, cách tiếp cận thận trọng của nước này là “đáng thất vọng đối với Washington và nên hạ nhiệt các đánh giá của Mỹ về mức độ mà Hà Nội có thể sẵn sàng đóng một vai trò trong chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Mỹ“, rõ ràng ngụ ý rằng “cao vọng” của chính quyền Trump cho một chiến lược “đối tác cùng chí hướng” ở Việt Nam đã đặt không đúng chỗ.

Nguyễn Thế Phương, cộng tác viên nghiên cứu tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, khẳng định trong một cuộc phỏng vấn với báo The Grayzone, rằng chính sách cơ bản của Việt Nam nhằm duy trì khoảng cách cân bằng giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ không bị bất kỳ ai trong Chính phủ Việt Nam thắc mắc. Ông nhận xét rằng cả giới chức dân sự và quân sự đều tin rằng Hải quân Hoa Kỳ không có chiến lược hiệu quả để kiềm chế các hoạt động của Trung Quốc trong vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.

Ông nói, điểm khác biệt duy nhất nảy sinh trong sự đồng thuận đó, là nhiều nhà ngoại giao Việt Nam mà ông đã nói chuyện tin rằng Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ, không thuộc quyền kiểm soát của Bộ Quốc phòng – mà Hoa Kỳ vẫn coi là một dạng dịch vụ quân sự – sẽ là công cụ hiệu quả hơn, trong việc chống lại các chiến thuật của Trung Quốc trong khu vực hàng hải đang tranh chấp ở Biển Đông, so với Hải quân Hoa Kỳ. Họ cũng tin rằng việc cho Cảnh sát biển tiếp cận cảng nước sâu của Việt Nam tại Vịnh Cam Ranh sẽ không phải là hành động khiêu khích đối với Trung Quốc. Tuy nhiên, giới lãnh đạo quân đội đã bác bỏ ý kiến ​​đó, theo ông Nguyễn.

Nhưng điều mà Lầu năm góc mong muốn từ Việt Nam chủ yếu là khả năng tiếp cận các căn cứ cho lính mặt đất của Mỹ cùng với tên lửa. Vào tháng 9 năm 2020, sau khi Bộ Quốc phòng đạt được thỏa thuận với quốc đảo Palau về các căn cứ ở Đảo Thái Bình Dương đó, Phó Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách Đông Á Heino Klinck đã tiết lộ, trong một cuộc phỏng vấn với Wall Street Journal, rằng Bộ Quốc phòng thực sự muốn “tiếp cận các địa điểm thay vì các căn cứ vĩnh viễn”. Như bài báo đã giải thích, “Chính sách an ninh của Mỹ ở châu Á kêu gọi sự hiện diện nhiều hơn của lực lượng Mỹ, nhưng trên cơ sở luân phiên, theo đó quân đội ra vào để huấn luyện và tập trận.”

Nếu không, lực lượng thủy quân lục chiến mà Lầu Năm Góc muốn bố trí ở Việt Nam hẳn sẽ ngồi chăn vịt trước tên lửa của Trung Quốc. Nhưng Nguyễn Thế Phương không tin rằng bất kỳ quan chức Việt Nam nào, dù là dân sự hay quân sự, thậm chí sẽ xem xét cho phép tiếp cận như vậy. Ông nói: “Nếu Mỹ thử cách tiếp cận đó với Việt Nam, chắc chắn sẽ thất bại.”

Câu chuyện về việc Lầu Năm Góc theo đuổi Việt Nam như một đối tác quân sự tiềm năng chống lại Trung Quốc cho thấy mức độ tự lừa dối bất thường xung quanh toàn bộ nỗ lực. Và nó bổ sung thêm chi tiết cho bức tranh vốn đã được vẽ nên rõ ràng về một bộ máy quan liêu hỗn độn và tuyệt vọng, đang chiếm giữ bất kỳ phương tiện nào có thể, để hầu mong khẳng định rằng sức mạnh của Mỹ ở Thái Bình Dương vẫn có thể thắng thế trong cuộc chiến với Trung Quốc.

Gareth Porter, một nhà sử học và nhà báo điều tra chuyên về chính sách an ninh quốc gia của Hoa Kỳ, đã nhận được Giải thưởng Gellhorn dành cho báo chí, có trụ sở tại Vương quốc Anh, năm 2011 cho các bài báo về cuộc chiến của Hoa Kỳ ở Afghanistan. Một cuốn sách mới của ông có tên Manufactured Crisis: the Untold Story of the Iran Nuclear Scare. Ấn bản bìa mềm của cuốn sách mới nhất của ông, Perils of Dominance: Imbalance of Power and the Road to War in Vietnam (Nguy cơ thống trị: Sự mất cân bằng quyền lực và con đường dẫn đến chiến tranh ở Việt Nam), được xuất bản vào năm 2006.


Liên quan:

8 comments

  1. Hy vọng Đảng Cộng Sản các bác nhận ra Việt Nam mình là trọng điểm duy nhất bọn tư bửn trước giờ quyết tâm triệt tiêu cho bằng được từ trước, và tới giờ lun, với những âm miu mới, nham hiểm & thâm độc hơn . Chỉ bổ xung mục tiu cúng cúi hổng phải là Việt Nam, mà là chủ nghĩa Cộng Sản trên toàn thía zái . Trích lại 1 cái tựa anh Ba tha về (look what the cat dragged in)

    “Những người theo chủ nghĩa Marx sẽ trở thành người Mác-xít, và không ai nên ngạc nhiên về điều đó”

    Những quấc gia lấy chủ nghĩa Mác là 1 phần wan chọng của nền tảng tư tưởng của mềnh là những quấc gia Cộng Sản, và không ai nên ngạc nhiên về điều đó . Tất nhiên, ngoại trừ trí thức & những học giả nghiên kíu chủ nghĩa Mác nhà mềnh, mà không ai trong đó (đã) trở thành ngừ Mác-xít cả . Heck, ngay cả Bác Hồ họ cũng xem chỉ là 1 kẻ mạo danh Cộng Sản, 1 ngừ Cộng Sản chân phụ, chân chong chân ngoài, “đỏ” mà không chín, thì còn ai là Mác-xít ở đây nữa đâu .

    Trở lại vứn đề . Như đã nói, mục tiu của tư bửn là chủ nghĩa Cộng sản thía zái, aka “đại cục”, và Việt Nam là mắt xích íu nhứt . Vì nhìu ní zo . Đầu tiên, như jack xít N đã chỉ ra & chứng cớ đầy rẫy trên báo Đảng, Đảng bây giờ -theo nhìu ngừ- chỉ mạo danh Cộng Sản . Báo Đảng ca ngợi kinh tía thị chường, đả phá chủ nghĩa Mác-Lê & tư tưởng Hồ Chí Minh, xem nền tảng tư tưởng của Đảng là có nhìu đìu lỗi thời, bị thời đại vượt wa . Lái lợn nhà Đảng trích Bác Hồ để biện hộ cho í mún chôn vùi toàn bộ quá khứ mang danh lạc hậu, yếu kém . Cương lĩnh 1992 hồ hởi phấn khởi hô hào phát chiển chủ nghĩa tư bửn . Hồi 2019, 1 chong những biểu hiện của “tự diễn biến, tự chiển hóa” bao gồm ưa thích & chiền bá chủ nghĩa tư bửn, tới giờ đã dẹp, tư bửn lại trở thành 1 thứ rít vô phê của Đảng, hổng xem là tự diễn biến, tự chiển hóa nữa … Níu phải kể hết, sẽ trở thành (rất) nhiều tập như Hồ Chí Minh toàn tuyển tập bi giờ .

    Kế típ, “Đổi Mới” làm nhìu thứ tưởng đã tiệt chủng thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, hôm nay lại ngóc đầu “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”, nhưng fong kiến & những tàn dư thúi nát mà Chu Mọng Lông đã phàn nàn 1 dạo . Ngày xưa công dân xã hội chủ nghĩa cỡ Mai Quốc Ấn sát cánh với quân đội giải phóng aka bộ đội Cụ Mao trong kháng chiến, ngày nay … Ô hô, ai tai!

    Rùi cứ hàng năm, tuy Đảng đã cố khép lại quá khứ đẫm máu do cuộc nồi da xáo thịt gây ra, nhằm tiến tới hòa giải hòa hợp dân tộc, nhưng nhân dân bi giờ đầy hận thù, cứ bới móc quá khứ . Nền văn học minh họa tưởng đã chết dẫm nơi nao, bi giờ trở lại trong những rì bọt on nai ta thắng địch thua, ta chính nghĩa, nhân đạo, địch thì hung tàn . Ta không ai chết, chỉ lâu lâu vài ngừ đây đó hy sinh anh dũng . Địch thì đền tội hàng trăm hàng ngàn tên . Chỉ cần 1 mồi lửa là dân ta sẽ sẵn sàng kiu ngừ khác lao vào nồi da xáo thịt 1 lần nữa . Bọn Ngụy ngày xưa là tiền đồn chống Cộng cho tư bửn, đế quấc . Hết chó, bắt mèo, hôm nay Mỹ mún & các bác cũng sẽ sẵn sàng thế chỗ bọn Ngụy .

    Dân đã thế, Đảng cũng không hơn gì . Say mê “Đổi Mới” aka chuyển hóa wa tư bửn còn hơn 1 thằng trụy lạc, nghiện ngập . Uống từng lời “khen cho chết” của những tay trùm đế quấc & xem đó là những thứ đáng tự hào, trịnh trọng đăng lên báo như 1 tấm huy chương đáng phỉ nhổ . Tự khi nào Đảng nghe lời bọn trùm đế quấc vậy ? Đã vậy còn tốn biết bao nhiêu giấy mực để in hàng đống sách vở, tài liệu ca tụng Đổ Đốn, lộn, Đổi Mới . Heck, chỉ cần nhìn “Sở Giao Dịch Chứng Khoán Tp Hồ Chí Minh” cũng đủ cho những tên đế quấc chống Cộng kiểu Nixon đời mới khấp khởi mừng thầm .

    Mới chỉ kể ra vài điều . Chính vì vậy mà bọn Mỹ hý ha hý hửng, tưởng chỉ cần đưa thim vài bánh ma túy tư bửn là Đảng coi như cắn câu . Một cuộc chiến nồi za xáo thịt nữa sẽ xảy ra, và Mỹ sẽ là ngư ông hưởng lợi, bọn bán súng Mỹ đang bún vì lão Đần mún hạn chế súng ống sẽ cảm thấy đời hổng đến nỗi nào níu bán được vũ khí cho cả 2 bên . Cuộc nồi za xáo thịt này dù kết quả ra sao cũng làm tăng cao hiểm nguy cho sự tồn tại của Đảng cả zìa kinh tía, lẫn xã hội hay chánh chị . Và với thực lực của nước mềnh, tớ sẽ đặt hết tiền mình có, my car included vô cửa Trung Quốc, mặc cmn tinh thần yêu nước, chống ngoại xâm bất khuất của dân mềnh . Và bất cứ kết quả thía lào, cuộc xung đột nồi za xáo thịt kỳ này sẽ đặt dấu chấm hết của fong chào Cộng Sản quấc tía . All blame’s on Đảng Cộng Sản các bác . Đảng Cộng Sản nhà các bác sẽ đi vào lịch sử như 1 kẻ phản bội, 1 tên điếm đàng, tên Ngụy liếm gót giày tư bửn . Chưa hít . Huỳnh Ngọc Chênh đúng, bỏ Trung Quốc ra, số phận Đảng Cộng Sản nhà các bác chỉ còn đếm hàng ngày . Đừng nghĩ chống Cộng cho tư bửn nó sẽ cưng chiều, đổ tiền vô nuôi Đảng . Đảng các bác hổng phải là lũ Ngụy ngày xưa . Xem chủ nghĩa Mác là nền tảng thì níu Mỹ vưỡn e ngại cũng đừng có ngạc nhiên . Và cũng đừng ngạc nhiên lun níu chúng nó càng gia tăng những chiêu trò “diễn biến hòa bình” để lật đổ Đảng .

    Nói “không” với đế quấc Mỹ trong chiện này, tớ đoán bộ ngoại giao của Phạm Bình Minh cũng hổng đến nỗi tệ . Hay đúng hơn, Đảng các bác, ngừ đã ra lệnh cho bộ sậu Phạm Bình Minh nói không với âm miu nham hiểm chia rẽ & phá hoại fong chào Cộng Sản quấc tía rất xứng đáng với nòng tin của nhưn dưn . Cúng cùi rùi ai đó chong lãnh đạo Đảng đã nhận chân cốt lõi của chủ nghĩa Mác-Lê & tư tưởng Hồ Chí Minh, mà quyết giữ . Lời đề xuất “Đổi Đúng” thay vì “Đổi Mới” của luật sư Đặng Đình Mạnh hổng có fall into deaf ears. Chúc mừng Đảng đã nghe được lời tâm huyết & đúng đắn -rất wan chọng- của những trí thức có cả tâm lẫn tầm như vậy .

    Hy vọng kế tiếp của những ngừ như tớ, là nhân cơ hội này, Đảng nên phát huy tinh thần này hổng chỉ riêng chong bộ ngoại giao, mà nhân rộng ra toàn xã hội, cả zìa kinh tía, giáo dục lẫn chính chị . Để tinh thần này -bản chất là cốt lõi của tư tưởng Hồ Chí Minh- sống mãi trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc .

    Chỉ như thía, Đảng mới có thỉa trường tồn cùng đất nước & dân tộc nhưng mong mún của (rất) nhìu trí thức nước nhà, fong chào Cộng Sản thía zái cũng nhờ thía mà lớn mạnh . Có thỉa hổng bằng ngày xưa, nhưng có còn hơn không, có còn hơn không .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.