2411. Chính sách ngoại giao ngoằn ngoèo của Biden nhằm mục đích kích động Nga

ASIA TIMES by by MK BHADRAKUMAR – APRIL 19, 2021

Ba Sàm lược dịch

Thông điệp hỗn độn của nhà lãnh đạo Mỹ đối với Moscow cho thấy ông ta có thể đã mất quyền kiểm soát chính sách đối với “Nhà nước ngầm” – “Deep State” (*)

Trong bài phát biểu về chính sách đối ngoại mang tính bước ngoặt từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào ngày 4 tháng 2, Tổng thống Joe Biden tuyên bố “Nước Mỹ đã trở lại. Ngoại giao trở lại trung tâm trong chính sách đối ngoại của chúng tôi”.

Câu châm ngôn đó đã được thử nghiệm vào tuần trước. Và nó không được điểm.

Một bức tranh khó hiểu nổi lên khi chính sách ngoại giao của Mỹ đối với Nga trong những tuần gần đây, đặc biệt là trong tuần qua kể từ ngày 13 tháng 4, đi theo một hướng ngoằn ngoèo.

Tựu chung là Washington đã âm thầm khuyến khích Kiev có những hành động hiếu chiến dọc theo ranh giới tiếp xúc với khu vực ly khai Donbass của Ukraine.

Liên tục khẳng định “cam kết kiên định của Hoa Kỳ đối với chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine” và lo ngại về “việc Nga đột ngột tăng cường quân sự ở Crimea bị chiếm đóng và trên biên giới của Ukraine”, chính quyền Biden đã và đang đều đặn khuếch đại khả năng quân sự của Ukraine để khiêu khích Nga.

Matxcơva ước tính rằng một tình huống có thể xảy ra như năm 2008, khi Washington khuyến khích chế độ ở Gruzia gây chiến với các khu vực ly khai của họ, điều chắc chắn dẫn đến xung đột với Nga.

Do đó, vào ngày 7 tháng 4, Điện Kremlin cảnh báo rằng Nga sẽ giữ các lực lượng quân sự gần biên giới với Ukraine và có thể thực hiện “các biện pháp” nếu một tình huống sắp xảy ra đe dọa Donbass hoặc Crimea.

Trong khi đảo ngược chính sách của cựu tổng thống Mỹ Barack Obama là không khiêu khích Nga, chính quyền Biden đã bắt đầu cung cấp vũ khí sát thương cho Ukraine, điều này đã kích động những người dân tộc chủ nghĩa tân phát xít ở Ukraine.

Thật vậy, Mỹ hoàn toàn nhận thức được rằng vấn đề Ukraine liên quan đến lợi ích cốt lõi của Nga, và Moscow sẽ không bao giờ nhượng bộ. Nói một cách đơn giản, nếu Ukraine gia nhập Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương, thì tầm hoạt động của liên minh đó sẽ được mở rộng trước ngưỡng cửa của Nga.

Quân đội Ukraine tiến hành một cuộc tập trận với xe tăng quân sự trong khi hoạt động quân sự vẫn tiếp tục ở khu vực Donbas, Ukraine vào ngày 18 tháng 4 năm 2021. Ảnh: Lực lượng vũ trang Ukraine / Cơ quan Anadolu qua AFP

Do đó, việc Kiev thông báo vào đầu tháng 4 về các cuộc tập trận quy mô lớn được lên kế hoạch giữa quân đội Ukraine và NATO đã bỏ qua những cảnh báo lặp đi lặp lại của Điện Kremlin, rằng bất kỳ hoạt động triển khai quân đội nào của NATO đến Ukraine sẽ đe dọa sự ổn định gần biên giới của Nga.

Trên hết, Thổ Nhĩ Kỳ đã thông báo với Nga vào ngày 9 tháng 4 rằng hai tàu chiến của Mỹ sẽ đi qua eo biển Bosphorus và đi vào Biển Đen để ở lại đó cho đến ngày 4 tháng 5.

Trong bối cảnh căng thẳng gia tăng này – với việc Washington lôi kéo Liên minh châu Âu và NATO vào chiến lược ngăn chặn chống lại Nga – Biden đã điện thoại cho Tổng thống Nga Vladimir Putin vào ngày 13 tháng 4.

Theo bản tin của Điện Kremlin, Biden bày tỏ quan tâm đến việc tương tác với Nga về các vấn đề cấp bách như “đảm bảo ổn định chiến lược và kiểm soát vũ khí, chương trình hạt nhân của Iran, tình hình ở Afghanistan và biến đổi khí hậu toàn cầu”.

Thông báo của Nhà Trắng cho biết, Biden đã đề xuất một cuộc gặp thượng đỉnh ở nước thứ ba trong những tháng tới, để thảo luận về “toàn bộ các vấn đề” mà Mỹ và Nga đang phải đối mặt.

Động cơ của Biden vẫn còn là một ẩn số, vì chỉ hai ngày sau, vào ngày 15 tháng 4, Bộ Ngoại giao tiết lộ rằng ông cũng đã ký một lệnh hành pháp, áp đặt thêm các biện pháp trừng phạt đối với Nga, và Bộ Tài chính Mỹ đã ban hành chỉ thị cấm các tổ chức tài chính Mỹ tham gia trên thị trường sơ cấp cho trái phiếu Nga mệnh giá bằng đồng rúp hoặc không phải rúp, mục đích là làm suy yếu và phá hủy đồng tiền của Nga.

Bên cạnh đó, Mỹ cũng trục xuất 10 nhà ngoại giao Nga.

Hoặc Biden bị suy giảm trí nhớ và quên mất mình đã ký lệnh hành pháp khi gọi điện cho Putin và chơi đẹp, hoặc là ông ta đã tỏ ra thiếu chân thành.

Thật kỳ lạ, lệnh hành pháp cũng đã giao quyền hành pháp cho Bộ Ngoại giao để sử dụng toàn quyền của mình áp đặt các biện pháp trừng phạt, thậm chí nhiều hơn nếu cần trong tương lai.

Hành vi kỳ lạ này đã làm dấy lên nhiều đồn đoán. Một số người nói rằng Biden có thể không kiểm soát được các chính sách của Nga do “Nhà nước ngầm” thúc đẩy.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova cảnh báo Washington. Ảnh: AFP / Bộ Ngoại giao Nga / Sputnik

Nhưng Moscow đã phản ứng mạnh mẽ.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Maria Zakharova cảnh báo rằng “các động thái thù địch của Washington đang làm tăng mức độ đối đầu một cách nguy hiểm”, và lời giải thích hợp lý duy nhất cho hành vi kỳ lạ đó là Mỹ “chưa sẵn sàng chấp nhận thực tế khách quan của một thế giới đa cực, trong đó quyền bá chủ của Mỹ là không thể. Nó đang đặt cược vào áp lực trừng phạt và can thiệp vào các vấn đề đối nội của chúng tôi.

Nhưng sau đó lại xảy ra một bất ngờ khác, khi trong vòng vài giờ, vào ngày 15 tháng 4, Biden đã đích thân xuất hiện trước truyền thông để đưa ra một tuyên bố hòa giải về Putin và Nga.

Ông nhấn mạnh: “Hoa Kỳ không muốn bắt đầu một chu kỳ… leo thang và xung đột với Nga. Chúng tôi muốn một mối quan hệ ổn định, có thể đoán trước được… Khi nói chuyện với Tổng thống Putin, tôi bày tỏ tin tưởng rằng giao tiếp giữa hai chúng tôi, cá nhân và trực tiếp, là điều cần thiết để tiến tới một mối quan hệ hiệu quả hơn…

“Bây giờ là lúc để giảm leo thang. Con đường phía trước là thông qua quá trình đối thoại và ngoại giao chu đáo. Hoa Kỳ sẵn sàng tiếp tục một cách xây dựng để tiến tới quá trình đó.

“Điểm mấu chốt của tôi là: Hoa Kỳ làm việc với Nga ở đâu vì lợi ích của Hoa Kỳ, chúng tôi nên và chúng tôi sẽ làm. Trường hợp Nga tìm cách xâm phạm lợi ích của Mỹ, chúng tôi sẽ đáp trả ”.

Tuy nhiên, hóa ra, những lời nói bọc đường này đã che giấu một viên thuốc đắng để nuốt trôi – rằng Nga nên chấp nhận một cách nhẹ nhàng các biện pháp trừng phạt và đơn giản là hòa giải với ý tưởng về một cam kết có chọn lọc với Washington, bất cứ khi nào phù hợp với lợi ích của Mỹ.

Giữa những mâu thuẫn như vậy, căng thẳng Mỹ-Nga tan băng không thể là một khả năng thực tế. Matxcơva khó có thể thỏa hiệp với các lợi ích cốt lõi. Mặt khác, Biden cũng biết rằng sự tham gia của Nga là rất quan trọng để giải quyết nhiều vấn đề toàn cầu lớn và ở mức độ đó, ông có thể muốn xoa dịu căng thẳng.

Các binh sĩ Nga và Trung Quốc nhắm vào một cuộc tập trận chung năm 2018. Hình ảnh: Twitter

Thật vậy, cũng không thể loại trừ mối quan hệ làm việc thực dụng, vì Mỹ nhận thức rõ rằng Nga quan tâm đến việc xoa dịu căng thẳng với phương Tây, trước những thách thức mà nước này đang phải đối mặt đối với nền kinh tế trong nước, những dây chuyền sản xuất và sự ổn định ở Trung Đông.

Nói một cách đơn giản, những căng thẳng hiện tại có thể gây ra những hậu quả khó lường. Có nhiều khả năng để hai bên tương tác về các vấn đề như ổn định chiến lược và kiểm soát vũ khí, vấn đề hạt nhân Iran, Afghanistan hay biến đổi khí hậu. Trên hết, Nga cũng mong muốn trở thành một bên tham gia trên trường quốc tế.

Nhưng một hội nghị thượng đỉnh không thể tạo ra kết quả thực chất, trừ khi nó được hỗ trợ với sự chuẩn bị đầy đủ và trao đổi sâu về lợi ích và mối quan tâm của mỗi bên. Nhưng tình hình đang diễn ra hiện nay không cho phép có không gian cho các chính sách ngoại giao mang tính xây dựng.

Liền đó, Nga đã đưa 8 quan chức Mỹ, cựu và đương nhiệm, vào danh sách đen, đồng thời yêu cầu 10 nhà ngoại giao Mỹ về nước để trả đũa các lệnh trừng phạt của Mỹ. Rõ ràng, như tuyên bố của Nga, đây là “chỉ là một phần nhỏ trong số các khả năng xử lý của chúng tôi”.

Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Mỹ đã nhanh chóng than thở về phản ứng “leo thang” này và cảnh báo rằng họ có thể sẽ phản ứng. Trên thực tế, Mỹ khẳng định đặc quyền áp đặt các biện pháp trừng phạt của mình, nhưng Nga không nên trả đũa.

Màn kịch câm này sẽ còn tiếp tục đến đâu theo tiêu chí đánh giá về “ngoại giao” vẫn còn phải được theo dõi. Kỳ vọng là nó phải được giữ ở mức thấp.

Rõ ràng, chính quyền Biden không quan tâm đến việc sử dụng ngoại giao để ngăn Nga rời khỏi liên minh với Trung Quốc, như Henry Kissinger từng khuyên, để cô lập và bao vây Trung Quốc, đối thủ truyền kiếp của Hoa Kỳ trên trường quốc tế.

Thay vào đó, Biden kỳ vọng Nga sẽ phục tùng ý kiến ​​của Mỹ và từ đó chối bỏ chiều sâu chiến lược với Trung Quốc.

Nhưng liệu Nga – một quốc gia từng giữ vững lập trường chống lại Napoléon và Hitler – có khuất phục trước quyền bá chủ của Mỹ? Không, nó sẽ không bao giờ.

Do đó, vấn đề Ukraine sẽ vẫn là một mồi lửa, có thể nổ tung bất cứ lúc nào và trở thành vết thương lòng trên bộ máy chính trị của Nga, làm ô nhiễm và làm suy yếu nước này – tất nhiên, đó cũng là logic cuối cùng của việc thay đổi chế độ ở Kiev, trong Cuộc cách mạng màu năm 2014 do các quan chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, bao gồm Victoria Nuland, người đã trở lại làm thứ trưởng tiểu bang phụ trách các vấn đề chính trị trong chính quyền Biden.

Bài báo này được thực hiện với sự hợp tác của Indian Punchline và Globetrotter, đã cung cấp cho Asia Times.

M K Bhadrakumar là một cựu nhà ngoại giao Ấn Độ.

(*) “Nhà nước ngầm” – “Deep State” – liên quan:

6 comments

  1. Si ra cho cùng thì Eichmann của Bác Hồ Ít Le hơi khác với Eichmann của Bác Hồ Chí Minh . Well, hổng khác mấy, vì khi ra tòa thì phải nói thía . Đó là Eichmann thời đại Hồ Chí Minh được thôi thúc bởi những thứ như tình yêu nước . Chính cái tình yêu nước này đã làm cho Eichmann Nguyên Ngọc đứng trên Tây Nguyên, nhìn về hướng Nam mà lòng quặn đau vì vùng đất đó chưa có cơ sở cách mạng . Có nghĩa Eichmann Việt Nam khá hơn Eichmann Đức ? Tớ để mọi ngừ rút ra câu trả lời . Riêng tớ … Sêm Xít .

    Số lượt thích

  2. Zìa chiện ngu thì có tội hay không, vứn đề hơi phức tạp . Thời Chúa Giê-su Ki-tô, khi bị đóng đanh chên thập giá, Ngài thốt lên “Forgive them, Father. For they know not what they do”. Xin Cha hãy tha tội cho chúng, vì chúng ngu nên hổng biết mình đang làm cái con Tự Do zì . Tới 1961, chong phiên tòa xử Adolf Eichmann, ông ta dùng biện luận tương tự, là ngoài nguyện vọng thăng thưởng để kiếm thêm tiền phục vụ cho những mục tiêu vị kỷ của cá nhân, ổng hổng có ý gì hết . Hannah Arendt viết zìa sự bình thường của cái Ác (Banality là “bình thường”, hổng phải “tầm thường”) wa chường hợp này, chỉ ra rằng ở trong 1 hệ thống tội ác, cái ác được tạo ra đơn giản vì ý mún hoàn thành xuất sắc nhịm zụ Đảng giao, những thứ mà trước đây các trí thức đảng viên lun tự hào .

    Để xét chiện này, ta mún lấy Chúa Ki-tô ra làm mẫu hay Eichmann’s? Gs Chu Hảo đã xuất bản cuốn sách của Arendt, thui thì ta lấy Eichmann vậy nhá .

    Níu dùng Eichmann, ta có 1 lô 1 lốc những ngừ như ông ta . Gs Tương Lai, Tiến sĩ chần nguyễn nhựt wang a, gs Chu Hảo … tuốt tuồn tuột đều là Eichamnn’s hít chơn hít chọi lun . Oh yeah, đừng quên ông tướng phường tuồng Nguyễn Trọng Vĩnh . Mọi ngừ kiu ổng đáng kính vì giữ nhìu chọng chách chong Đảng, aka Eichmann cố gắng nên được thăng thưởng, giữ nhìu chọng chách chong Đảng .

    Tất nhiên ở Việt Nam, mọi thứ đều xuyên quyền thế hóa nên mới có chiện Eichmann Chu Hảo tố cáo những Eichmann’s hiện đại đang cố lập công để có chức có quyền như Eichmann Chu Hảo .

    Bai zờ vê, chừng nào Đảng Cộng Sản còn trường tồn với đất nước & dân tộc, các bác Eichmann’s bô lão hổng ai có tội cả . Heck, các bác trở thành những tấm gương zìa hoàn thành nhịm zụ cho những Eichmann’s vẫn còn phục vụ Đảng, và nhất là những Eichmann’s mới gia nhập hệ thống mà các bác đã tạo ra . Sám hối … Hahahahaha … Hài vãi! Tự hào còn hổng hít kia kìa .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.