2499. Trả sự thật cho lịch sử: Ai mới là người thảo lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh

VTC: “Chính ủy Bùi Văn Tùng là người soạn thảo bản đầu hàng cho Tổng thống Dương Văn Minh vào trưa 30/4/1975 nhưng hơn 40 năm qua vẫn có người cố ý làm sai lịch sử.”

Người đô thị/ VTC

Chủ nhật, 16/05/2021

Tối 15.5.2021, hàng chục triệu khán giả truyền hình Việt Nam đã được xem bộ phim tài liệu “Chuyện thật 30.4.1975” trên kênh VTC1 (*).

May mắn có mặt trong buổi chiếu tham khảo ý kiến bộ phim tài liệu này từ lúc phim chưa công chiếu (cách đây một tháng), chúng tôi hiểu rằng việc bộ phim được chiếu lần đầu tiên trên truyền hình quốc gia là một nỗ lực rất lớn của nhiều người trong đó có vai trò hết sức quan trọng của Nhà báo – NSƯT Phạm Việt Tùng và các cộng sự.

Tập thể những người lính cầm bút trên mặt trận truyền thông hiểu rõ sứ mạng của mình là phản ánh sự thật và phải kiên trì chiến đấu, góp phần làm rõ những sự thật lịch sử khi nó bị che khuất vì những lý do nào đó.

Việc bộ phim tài liệu dày công điều tra, xác minh từ nhiều nguồn trong nhiều năm được công chiếu, Phạm Việt Tùng và các cộng sự cuối cùng đã có thể chứng minh rất thuyết phục một sự thật quan trọng trong lịch sử dân tộc: ai mới là người thảo lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh phát trên Đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975?

*    *    *

Những thước phim được thực hiện dựa vào sự thật của bộ chính sử Lịch sử Nam bộ kháng chiến cùng nhiều tư liệu quý khác. Cũng quyết liệt như bộ phim Người lính xe tăng 390 ngày ấy cách nay hơn 25 năm, song lần này tâm nguyện của Nhà báo – NSƯT Phạm Việt Tùng không chỉ dừng lại ở câu trả lời chính xác cho nghi vấn: Ai đã thảo thư đầu hàng cho tổng thống Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh đọc trên Đài phát thanh Sài Gòn vào trưa ngày 30.4.1975 mà cuốn phim còn là một lời tạ lỗi với người lính xe tăng đã bị ai đó lãng quên đến tận hôm nay.

Đi tìm sự thật

Có lẽ nhiều người biết đến bộ phim Người lính xe tăng 390 ngày ấy nói về những chiến sĩ trên chiếc xe tăng thực sự đã húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập trong buổi trưa 30.4.1975 lịch sử. Nói thực sự là bởi trước đó đã có những điều tưởng vậy mà không phải vậy. Và sự nhầm lẫn ấy đã ngủ yên suốt 20 năm, cho đến khi được “người chép sử bằng hình” Phạm Việt Tùng đánh thức. Cũng từ đây, ông đã phát hiện thêm nhiều thông tin lịch sử cần được kiểm chứng lại và khởi đầu cuộc hành trình mới cho sự thật, vì sự thật.

Rất nhiều người có mặt trong buổi công bố bộ phim cách nay một tháng. Ảnh: Lệ Thủy


Thông qua những nhân chứng còn sống, những thước phim tư liệu quý giá vào ngày kết thúc chiến tranh của nhiều nhà báo trong và ngoài nước, những cuộc điều tra công phu, những bài phóng sự của nhiều đài báo lớn, có uy tín; đặc biệt là bộ Lịch sử Nam bộ kháng chiến và  tác phẩm Thành phố Hồ Chí Minh – Giờ khắc số 0 của cố nhà báo Börries Gallasch, NSƯT Phạm Việt Tùng và ê kíp của ông đã đưa người xem đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.

Một trong những chứng cứ “không thể chối cãi” khẳng định ông Bùi Văn Tùng chính là người đã thảo lời đầu hàng cho tổng thống Dương Văn Minh chứ không phải ông Phạm Xuân Thệ như vẫn thông tin lâu nay, đó là: bản viết tay do chính ủy Bùi Văn Tùng soạn thảo (đến nay vẫn còn được lưu giữ rất rõ ràng) và Dương Văn Minh đọc vào máy ghi âm rồi phát trên Đài phát thanh Sài Gòn khớp từng chữ với đoạn băng cassette mà nhà nghiên cứu Nguyễn Nhã ngồi tại nhà ghi lại được qua sóng phát thanh thời khắc lịch sử đó.

Những thước phim tư liệu điều tra còn hé lộ những sự thật khác. Theo bộ phim, hóa ra người vào Dinh Độc Lập trước tiên và “dồn nội các Dương Văn Minh vào góc phòng” là chính trị viên đại đội 4 Vũ Đăng Toàn, trưởng xe tăng 390 chứ không phải đại úy Phạm Xuân Thệ, Phó trung đoàn trưởng Trung đoàn bộ binh 66! Nguyên văn lời kể của ông Vũ Đăng Toàn: “Khi xe tăng chúng tôi dừng trước thềm dinh, quay lại thấy đại đội trưởng Thận ôm cờ chạy vào, tôi vơ thêm khẩu AK, xuống xe hỗ trợ. Khi chúng tôi đến đầu nhà thì có người đứng chặn lại và giới thiệu “Tôi là chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, phụ tá của tổng thống Dương Văn Minh. Tổng thống mời các ông lên làm việc”. Do có người ra chỉ đường cho anh Thận lên nóc dinh cắm cờ, tôi theo ông Nguyễn Hữu Hạnh vào bên trong”.

Theo ông Toàn thì lúc bấy giờ có hơn 50 người đã tập trung hết vào phòng khánh tiết, còn ông Hạnh sang phòng phía sau mời ông Dương Văn Minh lên: “Sau đó thì xuất hiện một người lính, anh ta đến gần ông Minh, nói: báo cáo tổng thống Dương Văn Minh, tôi là Phạm Xuân Thệ, đại úy, phó trung đoàn trưởng Trung đoàn 66 bộ binh… Trong lúc cả tôi và anh Thệ còn chưa biết phải làm gì tiếp theo thì chính ủy Bùi Văn Tùng xuất hiện…”.

Lời kể của ông Toàn trùng khớp với những tài liệu, chứng cứ mà nhóm thực hiện phim có được. Nó hoàn toàn khác với những gì ông Phạm Xuân Thệ kể với báo chí về buổi trưa 30.4.1975 lịch sử ấy. Theo ông Thệ, là người đã đưa ông Dương Văn Minh sang Đài Phát thanh Sài Gòn để buộc tuyên bố đầu hàng, ông không hề biết chính ủy Bùi Văn Tùng là ai, mãi đến khi sang Đài Phát thanh, khi ông Thệ đang soạn thảo thư đầu hàng cho Dương Văn Minh thì ông Bùi Văn Tùng mới xuất hiện.

Ông Thệ kể: “…Chúng tôi đang củng nhau soạn thảo lời tuyên bố hàng thì anh Bùi Tùng mới đến đứng trước mặt tôi hỏi: Anh là ai?. Tôi mới nói là:  Tôi là Phạm Xuân Thệ, đoàn phó đoàn đoàn Đông Sơn (tức Phó trung đoàn trưởng Trung đoàn Đông Sơn – Trung đoàn 66)… Anh Bùi Tùng mới nói là: Tôi là Bùi Tùng, chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203. Bấy giờ chúng tôi mới biết anh Bùi Tùng và anh Bùi Tùng mới biết tôi”.

Những chia sẻ của ông Thệ bị đặt dấu hỏi về độ trung thực khi NSƯT Phạm Việt Tùng tìm được một cuốn phim ghi lại cảnh quân giải phóng đưa tổng thống Dương Văn Minh từ Dinh Độc Lập sang Đài Phát thanh. Trong phim, Phạm Xuân Thệ đi phía trái hơi chếch về trước, còn Bùi Văn Tùng đi bên tay phải ông Minh, khoảng cách giữa ông Thệ với ông Tùng chỉ vài bước chân.

Nhà báo Börries Gallasch là chứng nhân phương Tây duy nhất ở Dinh Độc Lập thời khắc lịch sử trọng đại sáng 30.4.1975. Ảnh tư liệu chụp lại từ bộ phim


Một sự thật khác buộc phải nhìn nhận lại, là thật ra không có chuyện “bắt sống” nội các Dương Văn Minh như trước nay mọi người vẫn nghĩ bởi lúc 9 giờ 30 phút, ông Minh đã tuyên bố ngừng chiến trên Đài Phát thanh Sài Gòn: “… yêu cầu tất cả anh em chiến sĩ Sài Gòn hãy bình tĩnh, không nổ súng và ở đâu ở đó… Chúng tôi ở đây chờ gặp Chánh phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam để cùng nhau thảo luận lễ bàn giao chính quyền trong một trật tự tránh đổ máu vô ích của đồng bào” (trích băng cassette ghi âm các chương trình phát thanh của Đài Phát thanh Sài Gòn ngày 30.4.1975 do nhà nghiên cứu lịch sử Nguyễn Nhã cung cấp).

Việc này được đại tá tình báo Nguyễn Văn Khiêm (Sáu Trí) xác nhận. Ông Sáu Trí cho biết thêm trưa 30.4.1975, ông và kỹ sư Tô Văn Cang (thuộc cụm tình báo A.24) đều có mặt ở phòng khánh tiết Dinh Độc Lập: “Anh Cang nói: Có lẽ các đồng chí bận hành quân nên không biết lúc 9 giờ 30 đã có lệnh đầu hàng. Bằng cớ khi các anh vào đây không có sự chống cự nào cả. Tôi đề nghị áp dụng chính sách hàng binh theo Công ước Genève chớ không phải tù binh” (**).

Như vậy, thực tế là ông Minh và nội các không hề bị “bắt sống”, không hề bị cùm xích như tù binh. Chính bởi điều này mà sau đó ông Dương Văn Minh đã đến tận nhà để cảm ơn đại tá Tô Văn Cang (theo tư liệu của nhóm làm phim).

Bản viết tay do chính ủy Bùi Văn Tùng soạn thảo và ông Dương Văn Minh đã đọc phát trên đài phát thanh trưa 30.4.1975. Ảnh tư liệu chụp lại từ bộ phim


Theo nội dung bộ phim, còn một sự thật khác cũng khá thú vị: Hóa ra không hề có việc xe tăng 843 “nã hai phát đạn vào Dinh Độc Lập nhưng rất may cả hai viên đạn đều không nổ” như trong quyển sách Tiến vào Dinh Độc Lập 30.4.1975 của Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam. Pháo thủ số 1 Thái Bá Minh của xe tăng 843 khẳng định trong thư gửi ông Bùi Văn Tùng: “Em không bắn phát nào, anh Thận (Bùi Quang Thận – NV) nói em bắn hai phát vào Dinh Độc Lập mà không nổ là anh Thận nói láo”.

Lịch sử không chấp nhận sự bịa đặt

Ngày 17.1.2006, Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam ra thông báo về “kết quả nghiên cứu, khảo sát những vấn đề chưa thống nhất xung quanh sự kiện đánh vào Dinh Độc Lập”. Thông báo có nội dung: Việc bắt tổng thống Dương Văn Minh cùng nội các ở Dinh Độc Lập và áp giải sang đài phát thanh là của một số cán bộ chiến sĩ Trung đoàn 66 do đại úy Phạm Xuân Thệ chỉ huy. Đại úy Phạm Xuân Thệ cùng cán bộ Trung đoàn 66 đã tổ chức soạn thảo lời tuyên bố đầu hàng cho Dương Văn Minh. Văn bản đang được soạn thảo thì trung tá chính ủy Bùi Văn Tùng mới xuất hiện, và sau đó cùng tiếp tục thảo và hoàn chỉnh lời tuyên bố đó…

Chính ủy Lữ đoàn xe Tăng 203 Bùi Văn Tùng được Bác Tôn ôm hôn biểu dương ngay sau ngày miền Nam thống nhất. Ảnh tư liệu chụp lại từ bộ phim


Sau thông báo này, hàng loạt cơ quan báo chí, phát thanh, truyền hình đã vào cuộc. Nhiều tư liệu đáng tin cậy đã xác nhận Chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203 Bùi Văn Tùng là người đã thảo thư đầu hàng cho tổng thống Dương Văn Minh đọc trên Đài phát thanh Sài Gòn trưa 30.4.1975.

Chưa dừng lại ở đó, năm 2010, cuốn sách Thành phố Hồ Chí Minh: Giờ khắc số 0 của nhà báo Tây Đức Börries Gallasch đã được xuất bản tại Việt Nam. Ngay năm sau, bộ chính sử Lịch sử Nam bộ kháng chiến cũng hoàn thành. Cả hai đều khẳng định ông Bùi Văn Tùng chính là người đã thảo lời tuyên bố đầu hàng cho tổng thống Dương Văn Minh.

Trước những thông tin đó, đến nay, Viện Lịch sử Quân sự vẫn im lặng. Là người trong cuộc, ông Phạm Xuân Thệ (nay đã là Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang) vẫn im lặng.

Là Tổng Thư ký Ban biên tập bộ Lịch sử Nam bộ kháng chiến, ông Nguyễn Trọng Xuất khẳng định: “Lịch sử không chấp nhận những cái gì người ta bịa ra. Lịch sử chỉ chấp nhận sự chân thật và quần chúng chỉ được thuyết phục bằng sự chân thật của lịch sử”.

Trong khi đó, trả lời cho câu hỏi vì sao ông vẫn miệt mài đi tìm sự thật, Đạo diễn – NSƯT Phạm Việt Tùng cho rằng phải trả lại cho lịch sử những gì như nó đã diễn ra, đó không chỉ là việc làm để tránh những nhầm lẫn đáng tiếc cho hậu thế, mà còn là lương tri của người nghệ sĩ.

Đạo diễn – NSƯT Phạm Việt Tùng. Ảnh: Báo Dân Việt


Ngoài ra, còn phải kể đến nỗi băn khoăn, day dứt của những người lính xe tăng Lữ đoàn 203. Đó là việc trong 3 người có chiến công đặc biệt nổi bật buổi trưa 30.4.1975 ấy, đến nay 2 người đã được phong tặng danh hiệu anh hùng. Đó là Trung tướng Phạm Xuân Thệ và Đại tá Bùi Quang Thận. Riêng đại tá Bùi Văn Tùng dường như đã bị lãng quên cho đến tận hôm nay.

Hành động của Chính ủy Bùi Văn Tùng – người đã sáng suốt quyết định và kiên quyết tổ chức đưa tổng thống Dương Văn Minh sang Đài Phát thanh Sài Gòn, sau đó thảo lời tuyên bố đầu hàng, góp phần làm cho cuộc chiến kết thúc một cách nhanh gọn, không đổ thêm xương máu – cần phải được chính thức ghi nhận, dù muộn màng. Chính vì điều này mà mấy chục năm qua, những người lính của Lữ đoàn 203 đã kiên trì tranh đấu, hàng chục thư thỉnh nguyện đã được gửi khắp nơi, cho cả cấp lãnh đạo cao nhất. Nhưng rất tiếc, sự thật bị che khuất, bị bóp méo gần 50 năm qua đến này vẫn chưa được các cơ quan có trách nhiệm chính thức kết luận lại để tính trung thực và duy nhất của lịch sử được tôn trọng và bảo vệ.

Người Chính ủy Lữ đoàn 203 ấy nay đã bước sang tuổi 91. Và dù ông nói rằng “chỉ cần làm anh hùng trong lòng những người đồng đội chiến sĩ thiết giáp là đủ” thì hàng triệu người yêu sự thật, yêu chính nghĩa chắc chắn không đành lòng như thế!

Lịch sử sai mới thật sự nguy hại

Trung tá Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 203 Nguyễn Tất Tài, người cũng có mặt tại Dinh Độc Lập trưa 30.4.1975, cũng là người lên tận cột cờ, cẩn thận thu giữ diềm cờ bị rách của lá cờ Việt Nam Cộng hòa treo trên nóc dinh vừa bị hạ xuống, nhờ đó mà sau này mới có cơ sở đối chiếu, xác nhận đâu là lá cờ cuối cùng treo trên cột cờ Dinh Độc Lập. Trước khi qua đời, ông đã để lại một lá thư rất dài, trong đó có đoạn: “Việc họp của các anh ở quân đoàn, đưa anh Thệ lên trên như là chỉ huy trận đánh là có ý đồ…”.

Theo NSƯT Phạm Việt Tùng, những sự kiện lịch sử mà trước đây vì lý do này kia đã được viết không chính xác thì phải sửa đổi để lịch sử được ghi nhận như chính nó. Mọi việc đã quá rõ ràng, không cần phải tranh cãi gì nữa. Bằng những thước phim này, những người thực hiện bộ phim và những người thiết tha với sự tôn trọng sự thật lịch sử mong Viện Lịch sử Quân sự phải sớm có kết luận lại.

Lệ Thủy

___________

(*) Bạn đọc có thể xem lại bộ phim tại địa chỉ này: https://vtc.vn/video-su-that-nguoi-soan-thao-ban-dau-hang-cho-tong-thong-duong-van-minh-ar612519.html

(**) Công ước Genève về đối xử nhân đạo đối với tù binh, hàng binh chiến tranh định nghĩa: Tù binh chiến tranh là những quân nhân bị bắt khi tham gia chiến đấu trong một cuộc chiến giữa các bên. Hàng binh chiến tranh là quân nhân đầu hàng trong một cuộc chiến giữa các bên


Liên quan:

“Bộ phim được chiếu trên VTV1 từ mấy năm trước, rồi Truyền hình TP Cần Thơ phát lại, sáng nay 1/5/2020. Trong đó đã rõ ai là người thảo văn bản đầu hàng để Tổng thống VNCH đọc.

Phút thứ 15″25′, KTS Nguyễn Hữu Thái: “… Ngồi trong phòng khách đó thì chính ông Bùi Văn Tùng thảo cái văn bản đầu hàng cho ông Dương Văn Minh đọc. Và mấy ông đều mệt mỏi ngồi đó … Tôi thấy là mất cả 15, 20 phút ông Tùng mới làm xong cái văn bản và đưa cho ông Dương Văn Minh đọc…“”

9 comments

  1. Bác Bùi Văn Tùng xứng đáng được Đảng và Nhà Nước phong tặng Anh Hùng LLVT, nên xem xét việc phong tặng danh hiệu AHLLVT đối với ông Phạm Xuân Thệ, đây có phải là tham nhũng về thành tích không?

    Thích

  2. hui thì cũng cùng đề tài “trả lại sự lệch cho lịch sử”

    Bài “Người là niềm tin tất thắng” trên tiên láo

    “Trong cuộc hành trình ba thập kỷ bôn ba nước ngoài đi tìm đường cứu nước, bước ngoặt lịch sử của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc là sau gần 10 năm khi rời bến cảng Nhà Rồng, năm 1920, Người đã đến được với chủ nghĩa Mác-Lênin khẳng định đi theo con đường cách mạng vô sản để giải phóng dân tộc, đưa lại hạnh phúc cho nhân dân. Đó là sự kiện Đại hội lần thứ XVIII của Đảng Xã hội Pháp (tháng 12 năm 1920), Nguyễn Ái Quốc đã bỏ phiếu tán thành việc gia nhập quốc tế thứ ba (quốc tế Cộng sản do Lê-nin thành lập). Đây cũng là sự kiện Nguyễn Ái Quốc trở thành một trong những sáng lập viên của Đảng Cộng sản Pháp, là người Cộng sản đầu tiên của Việt Nam, đánh dấu bước chuyển biến quyết định trong tư tưởng và lập trường chính trị của Nguyễn Ái Quốc, từ lập trường yêu nước chuyển sang lập trường cộng sản. Sự kiện đó cũng mở ra cho cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam giai đoạn phát triển mới – “giai đoạn gắn phong trào cách mạng Việt Nam với phong trào công nhân quốc tế, đưa nhân dân Việt Nam đi theo con đường mà chính người đã trải qua, từ chủ nghĩa yêu nước đến chủ nghĩa Mác – Lênin”. Từ đây, Người trăn trở tìm đường về nước để truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin về Việt Nam. Do vậy, năm 1923, Nguyễn Ái Quốc đã viết thư gửi các bạn cùng hoạt động ở Pháp là: “Đối với tôi, câu trả lời đã rõ ràng: trở về nước, đi vào quần chúng, thức tỉnh họ, tổ chức họ, đoàn kết họ, huấn luyện họ, đưa họ ra đấu tranh giành tự do, độc lập”. Đó là mục đích và khát vọng của người khi ra đi tìm đường cứu nước. Đặc biệt, bước ngoặt cực kỳ quan trọng là ngày 28/1/1941, sau 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã trở về Tổ quốc”

    Théc méc nho nhỏ của tớ là phải nhét thời Bác Hồ làm đại tá của Bác Mao zô chỗ nào trong cái mớ lùng bùng ở trên ? Làm đại tá có nghĩa Bác Hồ nhà ta mới đầu ở những cấp bậc nhỏ hơn, rùi từ đó ngoi lên . Với thời gian bôn ba hải ngoại đặc khệt schedule thía lày, Bác Hồ lấy đâu ra thời gian để làm lính rùi ngoi lên cấp bậc đại tá của Bác Mao ?

    “Tấm gương sáng ngời của Bác về lòng yêu nước là nguồn cảm hứng để lớp lớp thế hệ trẻ Việt Nam noi theo, cả trong các cuộc kháng chiến trường kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”

    Oh, you mean cái thời -theo báo Đảng- “lạc hậu, trì trệ, giáo điều, bảo thủ, hết khủng hoảng kinh tía rùi lan wa khủng hoảng chính chị, ảnh hưởng tới sự tồn tại của Đảng”?

    “Người cũng đã nhận được sự giúp đỡ nhiều mặt của nhiều người, nhiều nước nhưng sau cùng, Người vẫn chủ trương “lấy sức ta mà giải phóng cho ta”…”

    Cái này là phản bội tư tưởng Hồ Chí Minh . Đúng, Người nhấn mạnh “tự lực tự cường”, nhưng không bao giờ từ chối sự giúp đỡ vô tư của anh em, đồng chí, thậm chí tranh thủ & tận dụng lợi thế có được nhờ sự giúp đỡ vô tư của các quấc gia đồng chí anh em . Chong chiện này chúng ta phải trung thực & khách quan, tôn chọng lịch sử, và nhất là hổng bao giờ xử dụng tư di chống Cộng chong những diễn ngôn mang tính lịch sử .

    “Đảng phải nâng cao trình độ lý luận, trí tuệ, “cán bộ của Đảng phải hiểu biết lý luân cách mạng”. Ra sức tu dưỡng chủ nghĩa Mác-Lênin, “dùng lâp trường, quan điểm, phương pháp chủ nghĩa Mác-Lênin mà tổng kết những kinh nghiêm của Đảng và cách mạng Viêt Nam” để đề ra đường lối, phương châm, bước đi thích hợp, kiên quyết chống chủ nghĩa xét lại, chủ nghĩa cơ hôi, bảo đảm sự thống nhất nhân thức, ý chí, hành đông trong toàn Đảng”

    Hahahahaha, too little & too Đamn late. Rite above ya, “Nguyễn Tất Thành đã có quyết định táo bạo thể hiện tư duy khoa học, thức thời và nhãn quan chính trị nhạy bén, đó là đi sang phương Tây xem họ làm thế nào rồi về giúp đồng bào ta”. Bùi Quang Huy, hổng hiểu vì ní zo gì, chắc là lý luận hổng dính dáng gì tới thái độ chính chị, mà bỏ quên 1 sự thực rằng Bác Hồ sau khi đọc Lê Nin đã khẳng định tư bửn phương Tây là thúi nát .

    Móa, học Bác Hồ kiểu Bùi Wang Huy … Hahahahaha.

    “Khi mở lớp huấn luyện lý luận chính trị để đào tạo cán bộ cách mạng – “những hạt giống đỏ” của cách mạng Việt Nam, bài giảng mở đầu của Người là “Tư cách của một người cách mệnh”

    5C F0. Bi giờ Fn cổ võ cho chủ nghĩa tư bửn “Nguyễn Tất Thành đã có quyết định táo bạo thể hiện tư duy khoa học, thức thời và nhãn quan chính trị nhạy bén, đó là đi sang phương Tây xem họ làm thế nào rồi về giúp đồng bào ta” Tư cách của 1 ngừ cách mệnh trong Bùi Quang Huy là “Đổi Mới Chủ nghĩa xã hội nhá”.

    Ô Hoàng Chí Bảo quên “xã hội chủ nghĩa”. “Niềm tin của Người rất mãnh liệt, tin vào tương lai của Tổ quốc” khơi khơi vậy Tổ quốc lạnh ô Hoàng Chí Bảo ui . Bác Hồ ghi rõ “Tổ quốc là Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” ông thiến lưỡi Bác Hồ rùi nói học tập là cái gì ạ ?

    Lại Bùi wang Huy “Bác Hồ đã không đi Nhật … không đi Trung Quốc … Bởi Người nhìn thấy các mặt tích cực nhưng cũng nhận ra nhiều điểm hạn chế của các lối đi. Và vì vậy, Người tìm một lối đi mới mà bấy giờ chưa ai nghĩ đến, đó là sang Pháp … còn sang nhiều nước tư bản và các nước thuộc địa khác”

    Nhưng cúng cùi thì Bác Hồ cũng trở về Trung Quốc để đầu quân cho Bác Mao, làm đến cấp bậc Đại Tá . Tớ đoán Bác Hồ đi đâu cũng đem 1 hình ảnh quê hương trong lòng .

    Học Bác Hồ chiện wa tư bửn 39 ngừ sáng tạo, chui vô thùng wa Anh . Bác Hồ sang Pháp rùi wa Anh, tớ đoán họ cũng vậy .

    “Cả quá trình tìm đường cứu nước của Hồ Chí Minh cũng như suốt cuộc đời cách mạng của Người, Người đã không ngừng nỗ lực, phấn đấu. Đó là một tấm gương sáng cho tất cả chúng ta trong bối cảnh hiện nay. Từng cá nhân thanh niên hay bất kỳ cơ quan, tổ chức nào muốn thành công thì bản thân phải nỗ lực, đoàn kết và không ngừng phấn đấu”

    Rất đúng . Vạn sự khởi đầu nan, “Đổi Mới” hổng phải là dấu hiệu thấy Đông Âu đổ nên đã phát nản .

    “Thế lực đen tối” mà anh Ba théc méc … Bùi Quang Huy rùi Hoàng Chí Bảo … Lý luận thiến Bác Hồ hoàn toàn hổng thỉa suy diễn là mấy ngừ đó phát oải vì chủ nghĩa xã hội .

    Lỗi anh đánh máy . Đáng lẽ tựa đề phải là “Người là niềm tin dẹp chủ nghĩa xã hội là tất thắng”

    Thích

  3. Thật sự mà nói, phần Ngụy của tớ rất vui khi xảy ra chiện búa xua này . Ní zo đầu tiên, rõ ràng vì Cộng Sản các bác “lộ nguyên hình” -từ của coong zai niu chọng nư- là 1 lũ cục súc tranh công . Đã vậy còn nhân danh đủ thứ như “trung thực, khách quan …”. Ní zo kế là wa những chiện lục súc tranh công này, ý nghĩa nịch sử, níu có, đã bị các bác biến thành 1 trò hề hổng hơn và cũng hổng kém . Your loss is my gain. Coi như năm nay là năm hạn của “chiền thống cách mạng” nhà các bác . Ai mún kỷ niệm, ghi nhớ này nọ phải trở thành phản động . Gần tới ngày thì thả bom chiện này rùi in lại sách của Nguyễn Thụy Hoàng . Đem lại nhạc Ngụy làm nhạc đỏ lui zìa hoạt động bí mật, theo lời Trần Long Ẩn . In lại sách Ngụy thì nền văn học cách mạng nhà các bác thành nhất cư hít chơn hít chọi lun . Hồi tớ đã hổng mún đọc thêm các ngữ khác ngoài mục đích đi thi trả nợ quỷ thần, nên Nguyên Ngọc, Nguyễn Khải hay đám mẹ rượt … Phúc Kđinh fuhgettaboutit. Trường thành phố toàn con cán bộ, tụi nó cứ mún cho tớ mượn sách thuộc văn học cách mạng, tớ cứ phải từ chối khéo, bụng nghĩ thầm “Đọc cái này tế sống ông cố nội nó chắc”. Trong khi làm thẻ thư viện luộc sạch văn học quấc tía ở trỏng .

    Cứ theo cái đà này, chả mấy chốc chiền thống & văn hóa cách mạng của Đỗ Kim Thêm hổng những tất thành cang mà còn tất như cang hít chơn hít chọi lun . Nhìn zụ lục súc tranh công 30/4, công nhận nó bầy hầy lầy lun . Chiện này các bác càng đào xới nó, ní tưởng cách mạng của các bác nhìn càng vừa kinh vừa thê thảm, bệ rạc . How it arrived at this low point? “Đổi Mới”, i guess.

    Hy vọng năm sau có Sino-Covax các bác tỉnh trí làm zụ này đàng goàng hơn . 30/4 năm nay có thỉa tóm gọn thành 2 chữ “Bầy Hầy”.

    Thích

      • Oh, Bác cũng bám càng tư bửn nên có cả bơ thừa sữa cặn à ? Bác cũng học tụi Ngụy chiện bám càng, rùi chiện đớp lấy đớp để bơ thừa sữa cặn, aka bả tư bửn nữa . Ui giời ôi, tiến bộ hơn ngày xưa lạc hậu, bảo thủ, giáo điều quá lun . Chúc mừng Bác, nhờ “Đổi Mới” nên tụi Đoàn Minh Huấn sắp cho nổ tung cái lăng lên gòi .

        Thích

  4. “Trả sự thật cho lịch sử: Ai mới là người thảo lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh”

    Who the Phúc cares? Oh, những ngừ “trung thực & khách quan” nhàn cư vi bất thiện ở nước ta .

    Chiện lục súc Cộng Sản nhà các bác tranh công í muh. Chiện này cũng chỉ là những đóng góp có/không thể thiếu được của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp nhà các bác & bản di chúc của Bác Hồ có/không đề cập tới chủ nghĩa Mác-Lê thui .

    Theo tư di phái “xuyên quyền thế” của đồng chí tiến sĩ chần nguyễn nhựt wang a, cặp chuột chù đúng-sai có thỉa có lợi 1 tẹo ở 1 nơi nào đó, nhưng Việt Nam của các bác hổng phải chỗ đó . Tư di “xuyên quyền thế” vượt qua & hổng cần wan tâm tới “đúng-sai”, “địch-ta” hay “thiện-ác” . Ta thắng khi hòa hợp hòa giải những cặp chuột chù đó xảy ra, có nghĩa hổng còn sự phân biệt giữa thật-giả, đúng-sai hay thiện-ác .

    Tớ đoán đồng chí tiến sĩ chần nguyễn nhựt wang a đã dựa trên cái thực tía mà Đảng các bác, aka chính các bác tạo ra để đúc kết lại thành 1 chân ní cụ thỉa này .

    Chỉ có 1 nhời “Đổi Mới trí thức các bác”

    Thích

    • sức khỏe của cháu là tài sản của đảng và nhà nước
      vì vậy
      việc cháu bỏ cơm là vi phạm kỷ luật đảng

      Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.