2514. LS Trương Trọng Nghĩa, tự ứng cử ĐBQH Khóa XV: Quốc hội phải góp sức hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực

Người đô thị

Thứ năm, 20/05/2021

LTS. Luật sư Trương Trọng Nghĩa đã có hai lần đắc cử đại biểu Quốc hội, khóa XIII do Hội Luật gia TP.HCM đề cử và khóa XIV do Đoàn Luật sư TP.HCM đề cử. Lần này, ông tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XV, tại đơn vị bầu cử Quận 6 và huyện Bình Chánh, TP.HCM.

Trước ngày bầu cử (23.5), Luật sư Nghĩa có cuộc trò chuyện với Người  Đô Thị về nhiều vấn đề ông còn trăn trở trong vai trò đại biểu Quốc hội và gợi mở những suy nghĩ hướng đến kiện toàn cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của đất nước. 

Vì sao lần này ông tự ứng cử? Được giới thiệu ứng cử với tự ứng cử khác nhau như thế nào, thưa ông? 

Kỳ bầu cử Quốc hội khóa XV, Đoàn Luật sư TP.HCM không được phân bổ cơ cấu giới thiệu ứng cử viên như nhiều khóa trước. Giới luật sư cả nước chỉ được một suất giới thiệu ứng cử viên phân bổ cho Liên đoàn Luật sư Việt Nam. Nếu tôi không tự ứng cử thì Quốc hội khóa XV chỉ có một ứng cử viên là luật sư. Vậy là quá ít. Vì vậy, tôi quyết định tự ứng cử, để nếu cả hai được bầu thì Quốc hội khóa XV chí ít cũng có hai đại biểu là luật sư. Mà như vậy vẫn ít, vì khóa XIV có đến ba luật sư là đại biểu Quốc hội. 

Phản hồi từ cử tri, báo chí và nhiều đại biểu Quốc hội cho thấy những vấn đề mà đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa phản ánh hay đề xuất tại nghị trường, phần lớn là trúng đích, đúng tâm tư, nguyện vọng của cử tri. Ảnh: Minh Quân 

Người được giới thiệu và tự ứng cử có khác nhau về thủ tục ban đầu, nhưng khi đã vào danh sách chính thức do Hội đồng Bầu cử quốc gia công bố thì theo luật định đều có điều kiện như nhau trong việc vận động bầu cử. Tuy nhiên cho đến nay, tỷ lệ người tự ứng cử đắc cử khá thấp và tỷ lệ đại biểu Quốc hội là người tự ứng cử lại càng thấp. Khóa XIII có 4 đại biểu, khóa XIV có 2 đại biểu, nghĩa là dưới 1%, thậm chí dưới 0,5%.

Xin nói thêm, khi đã trúng cử thì các đại biểu cơ bản đều bình đẳng về quyền hạn và nghĩa vụ. Chỉ khác nhau là đại biểu chuyên trách (khóa XV, theo luật là 40% tổng số đại biểu, nghĩa là 200 người) thì phải làm việc toàn thời gian tại các cơ quan của Quốc hội. Còn đại biểu kiêm nhiệm thì chỉ phải dành tối thiểu 30% thời gian làm việc để thực hiện nhiệm vụ đại biểu Quốc hội, thời gian còn lại được tiếp tục làm công việc hiện tại của mình. 

Vì sao ông lại muốn có nhiều hơn đại biểu Quốc hội là luật sư?

Nhiều công việc, chức trách, lĩnh vực hoạt động của Quốc hội rất cần các đại biểu chẳng những có kiến thức pháp luật sâu rộng mà còn cần đến bề dày thực tiễn hoạt động pháp lý. Do công việc của mình, khác với các ngành thẩm phán, kiểm sát viên hay điều tra viên, nghề luật sư còn có thế mạnh đặc thù là hiểu rõ quá trình pháp luật đi vào cuộc sống, qua việc tư vấn thương lượng, ký kết hợp đồng; qua tranh tụng, bào chữa, giải quyết tranh chấp; đặc biệt là qua thực tiễn tư vấn pháp luật trong các doanh vụ hội nhập quốc tế như xuất nhập khẩu, đầu tư nước ngoài, mua bán – sáp nhập, thị trường chứng khoán, chống phá giá, và các vụ kiện tại trọng tài quốc tế. Có những vụ việc có giá trị vài trăm triệu, thậm chí hàng tỷ USD. 

Do đó, khi thảo luận và thông qua các dự thảo luật, những kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn ấy sẽ giúp các đại biểu nhìn thấy các hạn chế, bất cập, các sơ hở, chồng chéo, bất hợp lý của các quy định để chỉ ra và đề xuất chỉnh sửa, hoàn thiện. Những kiến thức và kinh nghiệm ấy cũng cần cho đại biểu Quốc hội khi tiến hành các hoạt động khác như giám sát, chất vấn, xử lý các khiếu nại, tố cáo của cử tri… 

Luật sư Trương Trọng Nghĩa là Ủy viên Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Phó chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP.HCM; Thạc sĩ Luật, Lý luận chính trị cao cấp; Đại biểu Quốc hội khóa XIII và XIV, Đại biểu HĐND TP.HCM khóa IV và VII; Ứng cử viên Đại biểu Quốc hội khóa XV (nhiệm kỳ 2021 – 2026), đơn vị bầu cử số 8: Quận 6 và huyện Bình Chánh, TP.HCM.

Trong hơn 15.000 luật sư chuyên nghiệp hiện nay của Việt Nam, hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người có được những thế mạnh đó. Tất nhiên, đại biểu Quốc hội còn phải đáp ứng những tiêu chuẩn quan trọng khác, như ý chí dấn thân vì dân, vì nước; là sự liêm chính, vô tư; là phong cách gần dân, sát dân… Tuy nhiên, các đại biểu là luật sư, với những thế mạnh như tôi vừa nêu, chẳng những có thể làm tròn chức trách đại biểu của mình, mà còn có thể hỗ trợ cho hoạt động chung của Quốc hội.

Trong các chương trình hành động của ông qua các lần ứng cử đại biểu Quốc hội, ông luôn khẳng định trách nhiệm đầu tiên của mình là sâu sát với cử tri, cố gắng phản ánh đến Quốc hội một cách trung thực, đầy đủ những trăn trở, bức xúc của nhân dân, những vấn đề cần giải quyết của đất nước. Trong 10 năm thực hiện nhiệm vụ đại biểu Quốc hội, ông có thể chia sẻ những điều tâm huyết và còn trăn trở? 

Khi đọc lại trên báo chí những vấn đề mà mười năm qua tôi đã phản ánh, đã chất vấn, đã tranh luận, đã đề xuất trong vai trò đại biểu Quốc hội, tôi thấy hầu hết là những vấn đề hay vấn nạn mà nhân dân, cử tri, dư luận đang quan tâm, đang bức xúc, muốn được đại biểu phản ánh trên diễn đàn Quốc hội và muốn được Quốc hội có tiếng nói, có hành động cụ thể để giải quyết, để cải thiện tình hình. Đó là những ý kiến về phát triển kinh tế bền vững, tăng cường nội lực; về các vấn nạn môi trường, văn hóa, giáo dục; về các vụ án có dấu hiệu oan sai; về chăm lo cho người dân ở những vùng sâu, vùng xa; về bảo vệ chủ quyền, biển đảo…

Những phản hồi từ cử tri, từ báo chí và cả từ nhiều đại biểu Quốc hội mà tôi nhận được cho thấy, những vấn đề tôi phản ánh hay đề xuất, phần lớn là trúng đích, là đúng tâm tư, nguyện vọng của cử tri. Tất nhiên, việc chấp nhận và giải quyết phụ thuộc vào nhiều yếu tố, vào tình hình cụ thể của đất nước, vào quan hệ đối nội, đối ngoại. 

Tôi rất hạnh phúc mỗi lần những ý kiến của tôi, cùng với các đại biểu khác, đã thuyết phục được đa số đại biểu, được lãnh đạo Quốc hội, Chính phủ, bộ, ngành trung ương tiếp thu, khi nhiều, khi ít, cách này hay cách khác. Tất nhiên, tôi cũng chưa thật hài lòng, thỏa mãn về những tác động, hiệu quả trong hoạt động của tôi. Tôi vẫn còn những món nợ đối với cử tri, và đó cũng chính là một trong những động lực khiến tôi tự ứng cử Quốc hội khóa này. Nếu những ý kiến đóng góp của tôi không đem lại kết quả tích cực gì thì tôi đã không tiếp tục ứng cử vào Quốc hội. 

Luật sư Trương Trọng Nghĩa phát biểu tại Hội nghị tiếp xúc giữa cử tri với người ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa XV (Đơn vị bầu cử số 8 – quận 6, Bình Chánh) vào chiều 18.5.2021. Ảnh: Trung Dũng

Đã hai lần (khóa trước và khóa này), trong chương trình hành động tranh cử, ông nhấn mạnh đến nhiệm vụ: tham gia xây dựng pháp luật bảo vệ các quyền con người, quyền công dân… Ngoài các luật như Luật Hội, Luật Biểu tình (Quốc hội hai khóa trước vẫn còn để lại), theo ông, chúng ta cần có thêm những luật nào nữa để các quyền căn bản của người dân được đảm bảo thực thi? Và vì sao các đạo luật trên bị chậm trễ? 

Trong hai nhiệm kỳ vừa qua, bằng rất nhiều bộ luật, đạo luật, Quốc hội khóa XIII và XIV đã thể chế hóa khá nhiều quyền con người, quyền công dân được hiến định tại Chương II của Hiến pháp 2013. Tổng cộng, Quốc hội đã ban hành khoảng 300 bộ luật, luật và nghị quyết có hiệu lực như luật, kể cả Hiến pháp, đạo luật cơ bản của đất nước.

Toàn bộ thành tích lập pháp trên đây cho thấy quyết tâm và nỗ lực của Đảng và Nhà nước, trong đó tất nhiên có cả gần 500 đại biểu Quốc hội, trong việc xây dựng nhà nước pháp quyền, quản lý đất nước bằng luật, dựa trên nguyên tắc thượng tôn pháp luật. Rất nhiều quyền con người, quyền công dân đã được thể chế hóa bằng luật.

Nhưng cũng trong chức năng lập pháp, Quốc hội vẫn còn nhiều việc phải làm. Một số đạo luật cho thấy chất lượng chưa cao, hoặc có những quy định không hợp lý, chưa rõ ràng, chồng chéo và mâu thuẫn nhau, từ đó cản trở hoạt động kinh tế, gây khó khăn cho người dân và doanh nghiệp. Luật Đất đai đã chín muồi để sửa đổi, Luật Hôn nhân Gia đình và Luật Trẻ em cũng có những điểm bất cập, chưa đủ mạnh để bảo vệ quyền bình đẳng của phụ nữ trong hôn nhân, hay răn đe tội phạm bạo hành gia đình, xâm hại trẻ em.

Đặc biệt, về quyền lập hội và quyền biểu tình, là hai quyền con người quan trọng quy định trong Công ước của Liên Hiệp Quốc mà nước ta là thành viên, đến nay vẫn còn chưa có luật như Công ước quy định. Mặc dù, Nghị quyết 48 năm 2005 của Bộ Chính trị “Về chiến lược xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật Việt Nam đến năm 2010, định hướng đến năm 2020” đã chỉ đạo như sau: “Xây dựng các đạo luật về lập hội, biểu tình nhằm xác định rõ quyền, trách nhiệm của công dân trong việc thực thi quyền dân chủ và trách nhiệm của Nhà nước trong việc duy trì, bảo đảm kỷ cương, trật tự công cộng”; Chính phủ nhiệm kỳ XIII và XIV cũng đã xúc tiến soạn thảo hai đạo luật này, nhưng đến nay dự thảo vẫn chưa hoàn tất để lấy ý kiến Quốc hội. 

Việc chậm trễ trên đây theo tôi còn do những khác biệt trong nhận thức: một bên thì cho rằng có những hành vi xã hội nếu quy định bằng luật thì quản lý sẽ phức tạp; bên khác lại cho rằng chính vì phức tạp nên càng phải quản lý bằng luật. Dù thế nào thì những điều tôi vừa nêu thực sự là những món nợ lập pháp của Quốc hội đối với nhân dân, không nên để kéo dài hơn nữa. Mà, như đã nói, đây là việc mà Đảng đã có nghị quyết. 

Theo ông, Quốc hội khóa XV, trong giai đoạn mới này của đất nước, cần có những thay đổi hay cải cách gì để nâng cao vai trò hiến định là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất? Để thực hiện điều đó thì cần những thể chế gì? 

Về tư pháp, đã có Nghị quyết 49 của Bộ Chính trị tháng 6.2005 “về Chiến lược cải cách tư pháp đến năm 2020”, đang tổng kết để tiếp tục giai đoạn tới. Chính phủ cũng đã tiến hành “Chương trình cải cách hành chính 2011 – 2020”, và đang thực hiện “Chương trình cải cách hành chính 2021 – 2030”. Do đó, theo tôi, đã đến lúc cần có một “Chiến lược nâng cao hiệu quả và vai trò của Quốc hội”, chí ít cũng cho tầm nhìn trung hạn, đến năm 2030 chẳng hạn.

Vì sao? Đại hội toàn quốc XIII của Đảng đã đề ra những mục tiêu phát triển rất cao cho 2030 và 2045. Để đạt được những mục tiêu đó, phải có những chuyển động đột phá ở hạ tầng cơ sở như: chuyển đổi mô hình tăng trưởng, tái cấu trúc nền kinh tế, củng cố nội lực, tích cực tham gia cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 và kỷ nguyên số của loài người.

“Hoạt động giám sát của Quốc hội càng trúng đích, kịp thời và thực chất thì bộ máy nhà nước của chúng ta, nhất là hành pháp và tư pháp, càng có hiệu quả cao, càng liêm chính, càng tích cực phục vụ nhân dân, người dân sẽ càng hài lòng, tin tưởng vào nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.”

LS. Trương Trọng Nghĩa – Ứng cử viên Đại biểu Quốc hội khóa XV.

Theo quy luật, Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất, là cơ quan lập hiến, lập pháp, cơ quan giám sát tối cao, cũng phải cải cách để không trở thành lực cản, để đồng bộ, thậm chí đi trước, tạo hành lang cho sự phát triển của đất nước. Vừa qua, Quốc hội cũng đã đổi mới, như tăng đại biểu chuyên trách lên 40%, giảm bớt đại biểu hành pháp, họp trực tuyến, chuyển từ “Quốc hội tham luận” sang “Quốc hội tranh luận”. Tuy nhiên, công cuộc đổi mới Quốc hội vẫn còn nhiều việc phải làm. Tôi hy vọng có thể có những sáng kiến, đề xuất và tham gia vào quá trình đổi mới đó.

Và điểm đầu tiên, mà tôi cũng đã có lần đề nghị tại Quốc hội khóa XIV, là thay đổi cơ chế soạn thảo và ban hành luật. Theo tôi, không nên giao khoán hết việc soạn thảo luật cho Chính phủ và các bộ, ngành, và chỉ trình ra Quốc hội sau khi hoàn chỉnh dự thảo, như hiện nay. Quốc hội, là cơ quan lập pháp, nên chỉ đạo và kiểm soát toàn bộ các giai đoạn của quá trình lập pháp. Tất nhiên, quá trình đó không thể thiếu sự hợp tác chặt chẽ của Chính phủ và các bộ, ngành, của các chuyên gia, nhà khoa học, học giả và các tầng lớp nhân dân, nhưng Quốc hội phải giữ vai trò chủ trì. Có như thế mới khắc phục được những dự luật lẽ ra phải nhắm đích phục vụ lợi ích của toàn dân, của xã hội thì có khi lại mang dấu ấn “lợi ích quản lý của bộ, ngành”, thậm chí có biểu hiện “lợi ích nhóm”, như một số đại biểu đã cảnh báo trong kỳ họp tổng kết nhiệm kỳ tháng 3 vừa qua.

Trong cuốn Việt Nam hôm nay và ngày mai (vừa được Nhà xuất bản Đà Nẵng ấn hành tháng 4.2021) có một bài viết của ông nhan đề “Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa: Đặc thù chính trị của Việt Nam”, ông có đưa ra các giải pháp để khắc phục những bất cập của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa trong thời gian qua. Trong các giải pháp đó, theo ông, Quốc hội cần tập trung những nội dung cụ thể nào?

Quốc hội còn nhiều việc phải làm, như tôi đã trình bày. Hoạt động lập pháp phải giúp hình thành và hoàn thiện các cơ chế kiểm soát quyền lực để chống lạm quyền, chống tham nhũng và lãng phí, chống bè phái và lợi ích nhóm trong phân bổ nguồn lực, phân bổ cơ hội và phân bổ chức vụ.

Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa tiếp các công dân ở Kon Tum kêu oan trong vụ án “Cưa cây khô phạm tội trộm cắp”, tại trụ sở Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM, ngày 18.1.2019. Ảnh:  Ngân Nga (Báo Pháp Luật TP.HCM).

Tiếp theo là hoạt động giám sát, là một chức năng quan trọng của Quốc hội. Ban hành nhiều luật, nghị quyết, nhưng việc chấp hành và thi hành như thế nào? Giám sát là chức năng hiến định và là quyền hạn đặc thù của Quốc hội. Giám sát cũng là phương thức kiểm soát quyền lực hợp hiến, hợp pháp. Và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan nhà nước là công việc mà nghị quyết Đảng đã yêu cầu, qua đó tăng cường vai trò và hiệu năng của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

Hoạt động giám sát của Quốc hội càng trúng đích, kịp thời và thực chất thì bộ máy nhà nước của chúng ta, nhất là hành pháp và tư pháp, càng có hiệu quả cao, càng liêm chính, càng tích cực phục vụ nhân dân, người dân sẽ càng hài lòng, tin tưởng vào nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

Cuối cùng, nếu được bầu lại là đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ thứ ba, ông có cảm tưởng gì? 

Hình như có dư luận cho rằng đại biểu Quốc hội ở Việt Nam chỉ có một vai trò hình thức, không cần lao tâm khổ trí. Với tôi, làm đại biểu Quốc hội, cho dù không chuyên trách, là một trách nhiệm nặng nề, phải dành nhiều thời gian, tâm lực, phải vượt qua nhiều áp lực trong cuộc sống. 

Ví dụ: tham dự kỳ họp trong 4, 5, có khi 6 tuần liền ở Hà Nội; ở khách sạn công vụ, ăn tập thể và tuân thủ một biểu thời gian làm việc đúng giờ tăm tắp, nối tiếp nhau với cường độ cao; phải ngồi họp nhiều ngày liên tiếp trong hội trường, lắng nghe, theo dõi, nắm bắt và thảo luận khi cần thiết.

Hay, trong vòng vài ba ngày đến một tuần phải đọc và nắm được nội dung hàng ngàn trang tài liệu gồm dự thảo, tờ trình, báo cáo thẩm tra, tư liệu tham khảo v.v.. để thảo luận tổ hay cho ý kiến tại hội trường một số dự án luật; hoặc là phát biểu trước hội trường, có truyền hình trực tiếp, về những quyết sách quan trọng quốc gia, những chủ đề đang nóng trong công luận, chỉ trong vòng bảy phút hoặc ít hơn. Rồi tiếp xúc cử tri trước và sau mỗi kỳ họp và thường xuyên trong nhiệm kỳ. Rồi đọc, nhận xét và có cách xử lý hàng trăm đơn thư khiếu nại, tố cáo của cử tri gửi đến cho mình. Nếu không quen và chậm thích nghi, và nếu thiếu tâm huyết với sứ mệnh dân cử, các đại biểu không thể đủ thời gian, tâm trí và ý chí làm tốt nhiệm vụ đại biểu mà còn gặp khó khăn trong công việc và đời sống riêng. 

Tại kỳ họp cuối tháng 3 vừa qua, tôi được Chủ tịch Quốc hội trao Kỷ niệm chương vì những đóng góp cho Quốc hội trong hai khóa XIII và XIV. Nghĩa là xác nhận mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu lại được cử tri giao trách nhiệm lần thứ ba, với thuận lợi là không phải trải qua “thời gian làm quen công việc” và “quá trình thích nghi cuộc sống” của một đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ đầu, nên tôi tin chắc sẽ hoàn thành tốt. 

Duy Thông thực hiện


Liên quan:

5 comments

  1. Hiện tượng thùng nhân bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam

    “Công an tỉnh Đồng Nai chiều nay cho biết, lực lượng CSGT vừa phát hiện 5 người Trung Quốc trốn trong hầm xe khách để đến TP.HCM. Theo đó, khoảng 14h cùng ngày, lực lượng CSGT Công an tỉnh Đồng Nai làm nhiệm vụ tuần tra kiểm soát trên QL1 (đoạn qua huyện Xuân Lộc) thì phát hiện xe khách biển số tỉnh Bắc Giang đang lưu thông theo hướng Bắc – Nam có biểu hiện nghi vấn nên tiến hành kiểm tra. Tại thời điểm kiểm tra, trên xe chỉ có 5 người, bao gồm cả tài xế và phụ xe. Tuy nhiên, khu vực hầm xe chứa nhiều thùng giấy và hàng hóa bên trong. Lực lượng công an yêu cầu tài xế dỡ hàng hóa để kiểm tra thì phát hiện bốn người Trung Quốc đang nấp trong các thùng giấy. Ở khu vực hầm cuối xe còn có một người Trung Quốc khác đang trốn trong thùng xốp’’.

    Vì chính những lý do mà Việt Nam cáo buộc các chính phủ tư bửn ngày xưa; chích sách di dân khắc nghiệt + thái độ tiêu cực đ/v di dân

    “một dân tộc sâu nặng nghĩa tình” … Hài vãi!

    Dưới sự lãnh đạo của Đảng, dân Việt đang tìm mọi cách tiêu diệt lẫn nhau, kể cả dùng Đảng . Tất cả những nạn nhân khác đều là collateral damage, aka những mất mát đã được tính trước & có thỉa chịu đựng được . Dân ta chỉ điên lên khi ngừ bị hại là đảng viên hay dính tới Đảng thui .

    “sâu nặng nghĩa tình” Hahahaha. Phát chiển chủ nghĩa tư bửn để bây giờ cả dân tộc sâu xé nhau vì tiền, vì cảm giác an toàn của cá nhân, nhân danh xã hội . Văn hóa thì lai căng còn hơn Ngụy, những hiện tượng Khá Bảnh, Bà Tưng … thời Ngụy có ác mộng cũng hổng nhìn ra .

    Số lượt thích

  2. Quên 1 chiện . Để “ĐẬP TAN LUẬN ĐIỆU CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH, PHẢN ĐỘNG”, 2 mợ có thỉa giải thích tại sao Đảng phát động “Đổi Mới” hông ạ ? Có đúng là Vạn sự khởi đầu nan, vài nan đã phát động “Đổi Mới” nhưng tụi cực đoan & vô học vưỡn tiên chiền hông ?

    Số lượt thích

  3. Bài “Mô hình kinh tế thị trường thể hiện rõ sự kế thừa, bổ sung, phát triển của Đảng Cộng sản Việt Nam”

    OK thì kinh tía thị chường chong thời kỳ quá độ . Nhưng Đảng cần công nhựn 1 điều rằng thìa là mình đang phát chiển chủ nghĩa tư bửn . Đàng này nhứt quyết “Em chã …” thì phải nói thui . Kế nữa, “định hướng xã hội chủ nghĩa” hổng thấy ở đâu hết, chong khi đó càng nhiều cán bộ nói năng loạng quạng khi đụng tới nền tảng tư tưởng của Đảng, aka chủ nghĩa Mác-Lê & tư tưởng Hồ Chí Minh .

    “Trải qua nhiều nhiệm kỳ Đại hội, nội dung, mô hình “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” của Đảng ngày càng được định hình rõ nét”

    Nope. Chỉ có “kinh tía thị chường” càng ngày càng rõ nét thui, còn phần “xã hội chủ nghĩa” ngày càng mờ nhạt .

    “Về lý luận, trước hết, cần khẳng định rằng, kinh tế thị trường là sản phẩm của nhân loại”

    Cùng 1 lò ra với trí thức thoái hóa nhà mềnh, khoái thay “tư bửn” bằng “nhưn lọi” hay “thía zái”. Níu thật sự mún “ĐẬP TAN LUẬN ĐIỆU CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH, PHẢN ĐỘNG”, 2 mợ nên đưa ra sự khác nhao có thỉa phân biệt được giữa 2 thứ “kinh tía thị chường” & “chủ nghĩa tư bửn” chong chiện bóc lột . Níu 2 mợ có thỉa chứng minh “kinh tía thị chường” hổng có 1- Bóc lột . 2- Biến tất cả mọi thứ, kể cả nhân phẩm, thành hàng hóa như “chủ nghĩa tư bửn” -per Marx- thì 2 mợ win my vote. Níu hổng chứng minh được thì phải công nhựn rằng thìa là mà Đảng đang phát chiển chủ nghĩa tư bửn

    “Những khuyết tật này là điều không mong muốn trong quá trình phát triển của các quốc gia; đặc biệt với Việt Nam, nó đối lập hoàn toàn với mục tiêu cụ thể của xã hội xã hội chủ nghĩa”

    Lòi roài . Lets see, chủ nghĩa tư bửn đối lập với chủ nghĩa xã hội, kinh tía thị chường cũng thía . a = b, b = c suy ra a hổng phải c theo ní nuận của 2 mợ .

    “mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” hổng phải là mục tiêu của chủ nghĩa xã hội . Marx đã dùng những từ ngữ khá là miệt thị để phê bình những mục tiu “cải lương” kiểu này . Bai zờ vê, “xóa đói giảm nghèo” cũng hổng phải là mục tiu của chủ nghĩa xã hội lun, mà là mục tiu của tư bửn .

    “Giai đoạn 2002-2019, GDP đầu người tăng 2,7 lần, đạt trên 2.700 USD năm 2019, với hơn 45 triệu người thoát nghèo. Tỷ lệ hộ nghèo giảm mạnh từ hơn 70% xuống còn dưới 6%. Số hộ nghèo hiện nay chủ yếu tập trung ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số

    Phồn vinh giả tạo . Lòi ra chiện phân biệt sắc tộc . Thim 1 điểm Marx cũng chỉ ra, phân phối của cải hổng đều . Tệ hơn, dựa trên cơ sở sắc tộc . Hèn chi trí thức nhà mềnh mở miệng ra cứ như thành viên của Đảng Xã hội quấc gia ngày xưa . Rùi chính sách đối xử khắc nghiệt với di dân . Còn nhớ vụ “thùng nhân”, Đảng Ta phàn nàn tây Âu zìa chính sách di dân nghiệt ngã hông ? Thảm cảnh đó sẽ xảy ra ngay trên đất nước mà Đảng kiu là nhân văn, aka cộng hòa Xã hội chủ nghĩa -cho cừ cái, Hahahahaha- vn. “một dân tộc sâu nặng nghĩa tình” … Hài vãi!

    “Như vậy, việc “can thiệp” của nhà nước nhằm đảm bảo định hướng xã hội chủ nghĩa đối với kinh tế thị trường là một tất yếu” (a)
    vs
    “Sự thay đổi ở đây là nhấn mạnh kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa phải được “vận hành đầy đủ, đồng bộ” theo các quy luật của kinh tế thị trường, hạn chế, đi đến xóa bỏ sự can thiệp hành chính, mang tính chất chủ quan của các cơ quan quản lý nhà nước, tôn trọng và thực hiện đầy đủ các quy luật kinh tế; coi kinh tế thị trường là cơ chế vận hành của toàn bộ nền kinh tế” (b)

    Có nghĩa níu đạt được (b) khoảng 2045 thì … còn gì là chủ nghĩa xã hội nữa! Ông/bà lái lợn nào nghĩ ra cái của khỉ này ? Congrats, Đảng đang nuôi 1 lũ Tề Thiên khi chưa đem kim cô trong nhà .

    Trung tá, PGS.TS Bùi Thị Tỉnh, Phó Trưởng khoa Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học, Học viện Chính trị Công an nhân dân

    Thượng úy, ThS Nguyễn Thị Phương, giảng viên khoa Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học

    2 ngừ là giảng viên triết học Mác-Lê nhưng nói năng … Chỉ lói thía lày, trước “Đổi Mới”, chủ nghĩa xã hội mang tính khoa học . Tới giờ thì nó đã trở thành 1 mớ … đố ai biết nó là cái gì . Hư vô, & vì vậy, không tưởng .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.