2524. Các chính sách của Biden đối với Nga và Ukraine làm tăng nguy cơ gây hấn mới của Putin

Official White House Photo by Adam Schultz / Flickr

CENTER FOR SECURITY POLICY  by Andrei Illarionov, Senior FellowMay 21, 2021

Ba Sàm lược dịch

Bất kể ý định thực sự của mình là gì, Tổng thống Joseph Biden đã công bố các chính sách đối với Nga và Ukraine về cơ bản trao quyền đáng kể cho một Tổng thống Nga Vladimir Putin hung hăng.

Với các cuộc chiến của mình được thực hiện trong hơn hai thập kỷ ở Chechnya, Georgia, Ukraine, Syria và Libya, Putin dường như là người áp dụng vũ lực thô lỗ hàng đầu thế giới trong quan hệ quốc tế ngày nay. Cuộc chiến của Nga chống lại Ukraine mà Putin phát động vào năm 2014 là cuộc xung đột quân sự đang diễn ra duy nhất trên đất châu Âu, và được cho là cuộc chiến kéo dài nhất trong thế kỷ qua.

Các chính sách của Hoa Kỳ hiện đang trái ngược với những gì Biden từng nói rằng ông sẽ làm

Lợi ích thực sự của bất kỳ chính quyền nào của Hoa Kỳ, chưa nói gì tới các đồng minh châu Âu, sẽ là chấm dứt cuộc xung đột này. Hoa Kỳ cam kết đảm bảo sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine khi thuyết phục chính quyền Kyiv giao vũ khí hạt nhân của mình cho Nga sau khi Liên Xô sụp đổ. Nước này có nghĩa vụ giúp Ukraine khôi phục toàn vẹn lãnh thổ và không cho phép các hành động xâm lược mới của Điện Kremlin – không chỉ chống lại Ukraine mà còn chống lại các nước khác.

Do đó, các chính sách được dự kiến ​​của Mỹ sẽ là ngăn chặn việc kẻ xâm lược (Nga) có thể thực hiện các hành động quân sự mới, đồng thời hỗ trợ nạn nhân (Ukraine).

Nhưng các chính sách thực tế của chính quyền Biden lại hoàn toàn ngược lại – nó cung cấp hỗ trợ kinh tế và chính trị đáng kể cho kẻ xâm lược và giảm dần sự ủng hộ cho nạn nhân.

Hành động của Biden khiến Putin trở thành người hưởng lợi không thể tranh cãi

Chính sách yếu kém này đã làm tăng khả năng gây hấn mới từ Putin. Chúng ta hãy xem xét kỹ hơn các hành động của chính quyền Biden kể từ tháng 1 và những thông điệp mà họ gửi cho Putin.

Các cuộc tiếp xúc cá nhân giữa các nhà lãnh đạo. Biden đã nói chuyện hai lần với Putin, tiếp đón ông (trực tuyến) tại Hội nghị thượng đỉnh về khí hậu vào ngày 22 tháng 4 và mời ông ta tham dự cuộc họp song phương vào mùa hè này.

Đồng thời Biden chỉ nói chuyện với Tổng thống Ukraine Zelensky một lần, và thậm chí sau đó Biden đã cắt ngắn cuộc trò chuyện bằng cách không cho phép Zelensky chạm vào một số vấn đề, dẫn đến những phàn nàn bất thường từ phía Ukraine. Biden đã không mời Zelensky đến Hội nghị thượng đỉnh về khí hậu. Ngoại trưởng Antony Blinken đã từ chối lời đề nghị gặp riêng của Zelensky với Biden “do lo ngại về COVID19.” Rõ ràng, đại dịch lại không phải là mối quan tâm trong việc lên lịch cho cuộc gặp của Biden với Putin.

Liên hệ cá nhân giữa các cố vấn an ninh quốc gia. Jake Sullivan, Cố vấn An ninh Quốc gia của Hoa Kỳ, đã có bốn cuộc điện đàm được biết đến với người đồng cấp, Thư ký Hội đồng An ninh Nga Nikolai Patrushev. Với 47 năm sự nghiệp trong KGB của Liên Xô và FSB kế nhiệm của nó, mà sau này ông đã lãnh đạo trong chín năm, Patrushev là một cựu cảnh sát chính trị dày dạn kinh nghiệm.

Sullivan được cho là đã nói chuyện với người đồng cấp Ukraine, Thư ký Hội đồng An ninh, Alexey Danilov. Sullivan từng nói chuyện với Andrey Yermak, người đứng đầu Văn phòng Tổng thống, người nổi tiếng với quan điểm thân Nga. Yermak cũng có mặt trong cuộc trò chuyện qua điện thoại của Biden-Zelensky.

Phần mở rộng START-3. Việc Tổng thống đương nhiệm Donald Trump từ chối đồng ý gia hạn vô điều kiện Hiệp ước Cắt giảm Vũ khí Chiến lược gần đây nhất (START-3) đã tạo ra một cơn đau đầu cho Putin và gần như không thể chịu nổi gánh nặng về ngoại giao, an ninh và tài chính đối với ông ta trong nhiều năm tới.

Nhưng một trong những hành động đầu tiên của Tổng thống Biden là gia hạn START-3, chỉ 4 ngày sau cuộc điện đàm ngày 25/1 với Putin.

Việc gia hạn vô điều kiện của Biden đối với hiệp ước đã mang lại cho Putin một món quà tài chính quý giá trị giá hàng trăm tỷ đô la, bằng cách hạn chế Hoa Kỳ chiến lược hiện đại hóa hạt nhân, do đó giúp Putin giảm bớt “nhu cầu” phải đổ nhiều tiền hơn vào việc nâng cấp vũ khí chiến lược của riêng mình. Biden đã giải phóng bàn tay của Putin cho các hoạt động quân sự có thể xảy ra, đặc biệt là chống lại các nước láng giềng.

Chính sách khí hậu và năng lượng. Vào ngày nhậm chức, Biden đã ký Thỏa thuận Khí hậu Paris và tạm dừng xây dựng đường ống Keystone XL của Mỹ từ Canada. Một tuần sau, ông đã đình chỉ việc chính quyền Trump chỉ định nhóm Houthi Yemen Ansar Allah là khủng bố. Houthis đã “cảm ơn” Biden bằng các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái vào các sân bay của Ả Rập Xê Út.

Các chính sách về khí hậu và năng lượng của Biden đã góp phần làm tăng mạnh giá năng lượng thế giới. Giá một thùng dầu (Brent) đã tăng từ 39 đô la vào ngày 3 tháng 11 năm 2020 lên 56 đô la vào ngày 20 tháng 1 năm 2021 và 69 đô la vào ngày 17 tháng 5 năm 2021 – mức tăng 75% trong 6 tháng. Nền kinh tế Nga phụ thuộc vào giá dầu cao. Tính ra trong cả năm, Biden đã đem lại cho Putin thêm năm mươi tỷ đô la doanh thu từ dầu mỏ.

Đường ống dẫn khí Nord Stream-2. Vào tháng 12 năm 2019, chính quyền Trump đã áp đặt các biện pháp trừng phạt khiến việc xây dựng đường ống Nord Stream 2 từ Nga đến Đức bị tạm dừng. Nhưng vào ngày 24 tháng 1 năm 2021, bốn ngày sau nhiệm kỳ tổng thống của Biden, việc xây dựng trở lại và các đường ống mới đã được đặt bắt đầu từ ngày 6 tháng 2. Bản thân Biden cũng như các thành viên trong Chính quyền của ông đã từng nói rằng đường ống này là “một ý tưởng tồi và một thỏa thuận tồi cho Châu Âu.”

Bất chấp những tuyên bố chính sách mạnh mẽ này, các nghĩa vụ được pháp luật quy định nhằm đặt đường ống dưới sự trừng phạt, và nhiều kiến ​​nghị (bao gồm cả những kiến ​​nghị lưỡng đảng từ các thành viên Quốc hội và từ 40 Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ), Chính quyền Biden đã không đưa ra bất kỳ biện pháp trừng phạt mới nào đối với đường ống. Kể từ khi Biden nhậm chức, hơn 37 km đường ống trong tổng số 49 km ở vùng biển Đan Mạch đã được lắp đặt. Việc hoàn thành xây dựng Nord Stream-2 hiện đã có vẻ khá hiện thực vào cuối mùa hè.

Nord Stream-2 có thể sẽ tái định tuyến 55 tỷ mét khối khí đốt của Nga vốn được vận chuyển qua Ukraine, và tước đi nguồn thu của Ukraine từ việc trung chuyển này, làm suy yếu đáng kể vị thế địa chính trị của Ukraine và làm suy giảm lợi ích của châu Âu trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của mình.

Viện trợ an ninh cho Ukraine. Kể từ khi Putin bắt đầu gây hấn vào năm 2014, Hoa Kỳ đã cung cấp gần 2 tỷ đô la hỗ trợ an ninh cho Ukraine, với 243 triệu đô la trung bình hàng năm trong suốt 7 năm chiến tranh, 197 triệu đô la mỗi năm trong nhiệm kỳ tổng thống Obama và 306 triệu đô la mỗi năm trong nhiệm kỳ tổng thống Trump.

Đối với năm 2021, chính quyền Trump ấn định, và Quốc hội Hoa Kỳ đã phê chuẩn, khoản viện trợ 275 triệu đô la cho Ukraine. Vào ngày 1 tháng 3, chính quyền Biden đã xác nhận tổng số tiền viện trợ này bằng cách chia nó thành hai phần – 125 triệu đô la hỗ trợ vô điều kiện và 150 triệu đô la với điều kiện tiến độ cải cách ở Ukraine.

Ba mươi ngày sau, phần có điều kiện trị giá 150 triệu đô la đã được lược bỏ khỏi tuyên bố của Bộ trưởng Quốc phòng, khiến Ukraine chỉ có 125 triệu đô la hỗ trợ vô điều kiện vào năm 2021.

Con số này thấp hơn khoảng 36% so với mức trung bình dưới thời Obama, thấp hơn 59% so với mức trung bình dưới thời Trump và ít hơn 48% so với mức trung bình trong giai đoạn 2014-20. Hỗ trợ an ninh cho Ukraine mà chính quyền Biden hứa cho năm 2021 (125 triệu USD) bằng khoảng 30% (hoặc ít hơn 3 lần) số tiền mà chính quyền Trump cung cấp vào năm 2019 (415 triệu USD). Đáng chú ý, chính quyền Biden đã giảm hỗ trợ an ninh cho Ukraine vào tháng 4 năm 2021 khi Nga tăng cường quân đội dọc biên giới Ukraine.

Hợp tác quân sự lâu dài. Trong nhiều năm, các nhà chức trách Ukraine đã bày tỏ sự quan tâm của họ trong việc gia nhập NATO và / hoặc phát triển hợp tác quân sự sâu rộng với Mỹ. Mối quan tâm này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết trong bối cảnh Nga xâm lược, sáp nhập Crimea và hậu thuẫn cho cuộc chiến đang diễn ra ở Donbass, và đặc biệt là trong cuộc khủng hoảng an ninh vào tháng 4 năm 2021.

Tuy nhiên, chính quyền Biden không ủng hộ nguyện vọng của Ukraine đối với NATO hay kế hoạch hành động để trở thành thành viên (MAP) của NATO. Biden thậm chí còn không ủng hộ Ukraine để có được vị thế của một đồng minh lớn không thuộc NATO (MNNA), một vấn đề song phương hoàn toàn không đòi hỏi sự đồng thuận giữa các thành viên NATO.

Nói một cách khách quan, Ukraine chắc chắn không kém quan trọng về địa chính trị và cũng không kém về mặt quân sự và sẵn sàng về mặt thể chế cho vài trò làm thành viên của MNNA; ví như Afghanistan và Tunisia, cả hai nước đều đã được nhận vào MNNA.

Đặc biệt mang tính biểu tượng và đau đớn, vào ngày 6 tháng 5, là việc khước từ của Nhà Trắng về sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với tư cách thành viên cuối cùng của Ukraine trong NATO. Trong một môi trường chính trị rất giống nhau, việc Hội nghị thượng đỉnh NATO ở Bucharest vào tháng 4 năm 2008 từ chối cung cấp MAP (Membership Action Plan) cho Gruzia và Ukraine hóa ra lại là động cơ quan trọng cho cuộc tấn công của Putin vào Gruzia 4 tháng sau đó.

Hợp tác quân sự ngắn hạn. Cuộc khủng hoảng an ninh tháng 4 năm 2021 xảy ra bởi sự tập trung cao độ của quân đội Nga dọc theo biên giới Nga-Ukraine, nó có thể được giảm thiểu bằng cách Hoa Kỳ bày tỏ thái độ và sự hỗ trợ tổng thể của phương Tây đối với Ukraine, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động thiết thực.

Trong số các lựa chọn thông thường và không gây tranh cãi là gửi các phái đoàn quân sự từ Hoa Kỳ và NATO đến Kyiv (Kiev); tăng số lượng, quy mô và cường độ các cuộc tập trận chung trên lãnh thổ Ukraine; di chuyển một số binh lính Mỹ vào Ukraine trên cơ sở luân phiên; thiết lập các căn cứ quân sự tạm thời hoặc lâu dài trong nước; tiến hành các cuộc tuần tra chung của Hoa Kỳ/NATO-Ukrainian đối với không phận Ukraina; thường xuyên thực hiện các chuyến thăm hải quân của Hoa Kỳ và các thành viên NATO khác tới Biển Đen; tăng viện trợ quân sự; cho phép hỗ trợ tài chính đặc biệt cho Ukraine trực tiếp hoặc thông qua IMF và Ngân hàng Thế giới; và cung cấp vaccine thừa để giúp Ukraine chống lại đại dịch coronavirus.

Thế nhưng, cho đến nay, đã không có động thái nào trong các loại đó được thực hiện. Hơn nữa, chính quyền Biden lại còn hủy bỏ việc triển khai hai tàu chiến đến Biển Đen.

Các quan hệ ngoại giao đều đặn. Trong bốn tháng kể từ khi Joe Biden nhậm chức, Hoa Kỳ vẫn chưa cử đại sứ đến Ukraine. Hơn nữa, một ứng cử viên cho vị trí đó đã không được đem ra thảo luận tại Thượng viện Hoa Kỳ, chứ đừng nói là được xác nhận.

Có vẻ như Biden thậm chí còn chưa chọn được một ứng cử viên nào. Đây là điều đáng chú ý vì với tư cách là phó tổng thống dưới thời Obama, danh mục tất cả các dự án của Biden phải bao gồm các mối quan hệ với Ukraine. Biden đã đến Ukraine sáu lần với tư cách là phó tổng thống. Trên hết, Biden đã thất bại trong việc bổ nhiệm một Đặc phái viên / Đại diện cho Ukraine, một vị trí mà Kurt Volker nắm giữ trong giai đoạn 2017-2019.

Putin có thể đưa ra kết luận của riêng mình

Sự khác biệt rõ rệt giữa các chính sách của Biden đối với Nga (sự kết hợp giữa chỉ trích công khai vừa phải với sự hỗ trợ tài chính hữu hình) và Ukraine (sự kết hợp của khen ngợi bằng lời nói với việc rút lại sự hỗ trợ thực sự bằng hành động), rõ ràng đến mức chúng không thể bị bỏ qua bởi những người quan sát chăm chú và người thụ hưởng là Vladimir Putin.

Dựa trên những quan sát này, Putin đưa ra kết luận của riêng mình về việc chính quyền Biden thiếu sâu sắc trong mong muốn hiện có và khả năng thực tế để hỗ trợ Ukraine.

 Chính sách thực sự của Chính quyền Mỹ hiện tại, chứ không phải lời nói khoa trương, sẽ giúp Putin quyết định xem có nên thực hiện một cuộc tấn công khác trên diện rộng nhằm vào Ukraine hay không.

Về tác giả: TS. Andrei Illarionov là một nhà kinh tế học và nhân vật đại chúng người Nga sống tại Washington, D.C., Hoa Kỳ. Năm 1992, ông là Cố vấn Kinh tế cho Quyền Thủ tướng Nga Yegor Gaidar, năm 1993-1994, ông là Cố vấn Kinh tế Trưởng cho Thủ tướng Nga Victor Chernomyrdin, năm 2000-2005, ông là Cố vấn Kinh tế Trưởng cho Tổng thống Nga Vladimir Putin tại G-8.

Andrei Illarionov tốt nghiệp Đại học Tổng hợp St.Petersburg (SPSU, Khoa Kinh tế) năm 1983. Ông hoàn thành bằng Tiến sĩ. trong ngành Kinh tế tại cùng một tổ chức vào năm 1987 với luận án về lịch sử tài chính chính phủ của các quốc gia phát triển trong thế kỷ XX. Ông cũng học kinh tế ở Áo (Viện Quốc tế về Phân tích Hệ thống Ứng dụng, Laxenburg), Vương quốc Anh (Đại học Birmingham) và Hoa Kỳ (Đại học Georgetown) cũng như nghiên cứu chính trị (Đại học Stanford).

Sau khi tốt nghiệp Đại học Tổng hợp St.Petersburg, Dr. Illarionov từng là trợ lý giáo sư tại SPSU và sau đó là trưởng nhóm phân tích của phòng thí nghiệm nghiên cứu tại Đại học Kinh tế và Tài chính St.Petersburg. Tại đây, ông được tuyển dụng vào một nhóm nhỏ các nhà kinh tế trẻ đầy tham vọng, chủ yếu đến từ Moscow và St.Petersburg, những người đã chuẩn bị tinh thần để chuyển đổi nền kinh tế kế hoạch của Liên Xô sang thị trường.

Cuộc cách mạng tháng Tám năm 1991 đã đưa nhóm các nhà kinh tế này lên nắm quyền và TS. Illarionov trở thành Phó Giám đốc Trung tâm Cải cách Kinh tế của Chính phủ Nga, tổ chức tư vấn liên quan đến việc thiết kế một phần quan trọng của các cải cách kinh tế được thực hiện. Về cơ bản, ông trở thành một trong những cố vấn cho Phó Thủ tướng khi đó và sau đó là Quyền Thủ tướng Yegor Gaidar.

Sau khi Quốc hội Nga bãi miễn Gaidar và ủng hộ Victor Chernomyrdin làm Thủ tướng mới của Nga, Chernomyrdin, vào tháng 4 năm 1993 đã chọn Dr. Illarionov với tư cách là Cố vấn kinh tế trưởng của mình. Những bất đồng quan trọng giữa họ về các chính sách sau 10 tháng cầm quyền đã khiến Illarionov từ chức và thành lập một Viện Phân tích Kinh tế Định hướng thị trường (IEA) nhỏ nhưng có ảnh hưởng khá lớn ở Moscow. Ông trở thành Giám đốc và sau đó là Chủ tịch. IEA tình cờ là tổ chức nghiên cứu duy nhất ở Nga dự đoán chính xác cuộc khủng hoảng tài chính năm 1998 và sự mất giá lớn của đồng rúp.

Vào mùa xuân và mùa hè năm 1998 TS. Illarionov hầu như là tiếng nói duy nhất khẳng định rằng đồng rúp của Nga đã được định giá quá cao và sẽ bị phá giá bất kể những nỗ lực của Chính phủ Nga, Ngân hàng Trung ương Nga và Quỹ Tiền tệ Quốc tế nhằm chống lại sự tất yếu này. Vào tháng 8 năm 1998, đồng rúp mất giá, chính phủ vỡ nợ nước ngoài và mất kiểm soát một phần dòng vốn, do đó gây ra cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chính quốc gia cũng như khu vực.

Sau khi Vladimir Putin trở thành Quyền Tổng thống vào đầu năm 2000, ông đã mời TS. Illarionov làm Cố vấn kinh tế trưởng của mình. Vào tháng 4 năm 2000 Andrei Illarionov trở thành người được bổ nhiệm đầu tiên trong chính quyền mới.  

Vào tháng 1 năm 2005 TS. Illarionov từ chức Cố vấn Tổng thống. Ông đã công bố ba lý do chính khiến ông từ chức: nước Nga bị biến thành một quốc gia phi tự do về chính trị, sự chiếm đóng nhà nước Nga bởi tập đoàn cảnh sát mật (“siloviki”), và nạn tham nhũng khủng khiếp trong giới lãnh đạo Nga.

TS. Illarionov được mời đến Trung tâm Tự do và Thịnh vượng Toàn cầu của Viện Cato ở Washington, Hoa Kỳ và ông là Thành viên cấp cao của tổ chức này từ tháng 10 năm 2006 đến tháng 1 năm 2021.

Khi ở Cato TS. Illarionov đã tham gia vào việc chuẩn bị Chỉ số Cato về Tự do Con người, đã chuẩn bị các nghiên cứu về bản chất của chế độ chính trị Nga, lịch sử cải cách Nga, Chiến tranh Nga-Gruzia, Chiến tranh Nga-Ukraine, lịch sử chính trị đưa ông Putin lên nắm quyền, nguồn gốc tự do và khai sinh ra nền văn minh phương Tây.

Vào tháng 1 năm 2014, ông đã công khai cảnh báo Ukraine rằng ông Putin sẽ chiếm và sáp nhập Crimea, dự đoán đã trở thành sự thật hai tháng sau đó.

4 comments

  1. Có thỉa tớ hổng thích lắm cách bác Tổng biện hộ cho “kinh tía thị chường”, nhưng for better or worse, bài viết của bác Tổng 1 lần nữa đưa chủ nghĩa xã hội thành 1 đề tài được thảo luận từ trong nước ra tới ngoài . Đây là điều tốt, vì vứn đề chủ nghĩa xã hội xứng đáng được đem lên bàn nghị sự thay vì swept under carpets như chong thời gian vừa qua . Bài viết của bác Tổng cũng bắt buộc báo Đảng phải đề cập tới chủ nghĩa xã hội ít nhứt 1 lần nữa, thay vì xem chủ nghĩa xã hội như con voi ngồi khép nép trên báo Đảng .

    Thim 1 điều vui, đó là thía lực thù địt aka báo đài tiếng Việt nức ngòi + bọn thoái hóa, phản động chong nước cấu kết nhao & cấu kết với Đảng tiệt đối nói “Không” với chủ nghĩa xã hội . Nói đúng hơn, nhờ “Đổi Mới” Đảng tạo ra 1 thứ dị ứng từ trong Đảng ra tới ngoài với 4 chữ “chủ nghĩa xã hội”, và thứ dị ứng này chiền nhanh hơn covid. Kết quả có thỉa sẽ đúng 1 nạn nhân di nhứt; Đảng .

    Nhưng đ/v những phản động có số má, họ hổng thỉa chê bai dự đoán khá thực tế của bác Tổng zìa sự vưỡn tìm lòi tĩ chủ nghĩa xã hội cuối thía kỷ này . Bài của bác í đưa ra mốc 2045, tớ đoán đó là lúc -học Võ Văn Quản- lịch sử nước ta bắt đầu nói lời gút-bai với chủ nghĩa tư bửn thúi nát . Và níu khởi động công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội còn dang dở từ 2045, chiện chứng kiến chủ nghĩa xã hội trước the end của thế kỷ 21 là chiện khả thể .

    Để “phản biện” -can we call that- lại, “thế lực thù địt” đưa ra dự đoán “Bác chầu Mác Lê thì cái “định hướng” ấy của bác cũng biến mất luôn như khi ông Duẩn về trời thì thuyết làm chủ tập thể của ông cũng về theo”. Hổng phải là hổng có ní, chiếu theo ngôn ngữ trên báo Đảng gần đây .

    Một điểm chung nữa của 2 phe, Đảng & thía lực thù địt, là xé toạc xã hội chủ nghĩa khỏi Tổ quốc . Tuy thía lực thù địt & Đảng vưỡn quan niệm Đảng là đất nước, nhưng cả 2 khá là song hành chong chiện lột bỏ “xã hội chủ nghĩa” khỏi nội hàm Tổ quốc . Những ai la lên “Tổ quốc ở chuồng” chắc sẽ phải chịu chung số phận của đứa bé “thần khẩu hại xác phàm”. Tiệt zời hơn nữa, không ai thèm làm Lê Lai che chắn cho Tổ quốc .

    Chỉ khuyên thía lực thù địt cả chong lẫn ngoài nước, you & Đảng có rất nhìu điểm chung . Mite as well ủng hộ Đảng chong chiện “Đổi Mới”.

    Chỉ lấy 1 ví dụ, Theo kinh tế gia Phạm Chi Lan thì: “Doanh nghiệp thân hữu gồm có ba nhóm là doanh nghiệp nhà nước, một số lớn doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và một số ít doanh nghiệp tư nhân tầm cỡ của Việt Nam.”. Lói nhỏ cái lày, bà Phạm Chi Lan & nhóm Ai Đu Xít đã tạo ra nền tảng pháp lý cho “chủ nghĩa tư bửn thân hĩu” phát chiển . Lũ sư Nam Tông bi giờ ra ngõ là thấy ngay .

    May quá, 1 số bài viết của những kẻ thiếu thiện chí đó đã được ghi rõ “Bài viết không thể hiện quan điểm của …”. Có nghĩa để tôn trọng đa chiều, họ phải cắn răng đăng mấy bài chời đánh như vậy .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.