2829. Hành động chịu khuất phục của Biden đối với Tập trong vụ Mạch Vãn Chu của Huawei là một lựa chọn tai hại

Newsweek by Ben Weingarten – 1/10/2021

Ba Sàm lược dịch

Tổng thống Joe Biden vừa tham gia vào một cuộc bán tháo ồ ạt trước đối thủ lớn nhất của chúng ta, Trung Quốc Cộng sản.

Trong khi các phương tiện truyền thông Mỹ phần lớn đã câm lặng về câu chuyện, thì ở Bắc Kinh, nó đang được dóng lên như tiếng kèn lệnh báo hiệu một cuộc đảo chính về tuyên truyền to lớn, và quan trọng hơn, một dấu hiệu cho thấy sự yếu kém của chính quyền Biden đang mời gọi Bắc Kinh tiếp tục gây hấn hơn nữa.

Màn bán tháo liên quan đến Huawei. Nó là một công ty không chỉ đại diện tinh túy trong chiến lược lớn của Trung Quốc để trở thành bá chủ toàn cầu chiếm ưu thế, mà còn được coi là mấu chốt quan trọng của nước này với tư cách là nhà cung cấp vô song cho các cơ sở hạ tầng viễn thông 5G, mà phần lớn luồng thông tin trên thế giới đã sẵn sàng truyền dẫn.

Tuần trước, Bộ Tư pháp thông báo họ đã đạt được thỏa thuận đình hoãn việc truy tố đối với giám đốc tài chính của Huawei và là con gái của người sáng lập, Mạch Vãn Chu, chấm dứt vụ kiện chống lại bà.

Để được tha, bà đã thừa nhận một loạt lời nói dối, mà bà đã phủ nhận trước đó – liên quan đến hoạt động bị cáo buộc là Huawei đã vi phạm các lệnh trừng phạt (của Mỹ) nhắm vào Iran; cùng với đó cáo buộc âm mưu lừa đảo ngân hàng và gian lận ngân hàng.

 Huawei và một số công ty con của nó vẫn bị buộc tội trong một vụ án rộng hơn nhiều, liên quan đến gian lận, trộm cắp tài sản trí tuệ và cáo buộc hoạt động nhằm chống lại các lệnh trừng phạt đối với Triều Tiên.

Mạch đã bị lôi kéo vào một cuộc chiến dẫn độ với chính phủ Hoa Kỳ, sau khi bà bị chính quyền Canada bắt giữ tại Vancouver, vào tháng 12 năm 2018, liên quan đến vụ án mà Bộ Tư pháp đang theo đuổi.

 Vài ngày sau, hai công dân Canada, Michael Spavor và  một cựu nhân viên ngoại giao, Michael Kovrig, đã bị giam giữ tại Trung Quốc với cáo buộc làm gián điệp – rõ ràng là bị vu khống.

Spavor đã bị kết án 11 năm tù, vào tháng 8 năm nay. “Vụ án” của Kovrig vẫn đang được giải quyết khi anh ta và Spavor được thả, ngay sau khi Bộ Tư pháp đi đến thỏa thuận với Mạch.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc, trong một nỗ lực dường như để cứu vãn thể diện, đã tuyên bố “hai ông Michaels” được tại ngoại vì lý do sức khỏe, sau khi họ đã thú nhận tội lỗi của mình.

Thông điệp trong màn “ngoại giao con tin” của Trung Quốc rất rõ ràng: “Các quý vị bắt giữ một người của chúng tôi dựa trên cơ sở pháp quyền (rule of law), và chúng tôi sẽ bắt hai người của quý vị dựa trên cơ sở sự cai trị bằng ‘luật’ (rule by ‘law.’)”.

Thông điệp về sự tiếp tục của Hoa Kỳ trong vụ Mạch cũng rất rõ ràng: “Khi Tập nói ‘tăng  vọt’, Biden hỏi ‘cao bao nhiêu?'”

Làm sao chúng ta biết được điều này?

Chính quyền Biden đang gặp khó khăn trong việc tạo khoảng cách của mình với Bộ Tư pháp, khi Thư ký Báo chí Nhà Trắng Jen Psaki lưu ý: “Chúng tôi có một Bộ Tư pháp độc lập đưa ra các quyết định độc lập, tức là các quyết định thực thi pháp luật. Đồng thời, chúng tôi không giấu giếm việc thúc đẩy để có việc trả tự do cho  ‘hai ông Michaels’.

Nhưng tuyên bố về sự “độc lập” này đã không vượt qua nổi sự kiểm chứng.

Tháng 7 vừa qua, trong chuyến thăm của Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Wendy Sherman đến Thiên Tân, Trung Quốc để đàm phán ngoại giao, theo cơ quan ngôn luận chính thức của đảng là Tân Hoa xã, Bắc Kinh “đã đưa ra hai danh sách cho Hoa Kỳ. … một trong số đó là Danh sách những việc làm sai trái của Hoa Kỳ cần phải chấm dứt và Danh sách các trường hợp cá nhân chủ chốt mà Trung Quốc có những quan tâm.

Trong khi các danh sách đó không được công bố đầy đủ, thì Tân Hoa xã đã tiết lộ rằng, một trong những đề mục trong số đó là việc Hoa Kỳ phải “hủy bỏ yêu cầu dẫn độ đối với Mạch Vãn Chu.” Trên thực tế, một quan chức ngoại giao Trung Quốc sau đó đã tiết lộ rằng “cả hai đều liệt kê rõ ràng yêu cầu [rằng] Mỹ phải hủy bỏ … cáo buộc chống lại Mạch và đảm bảo bà ấy trở về Trung Quốc an toàn càng sớm càng tốt.

Giờ thì chúng ta được biết rằng, chỉ trong cuộc điện đàm trực tiếp thứ hai giữa Tổng Bí thư Tập Cận Bình và Tổng thống Joe Biden – được tiến hành vào ngày 9 tháng 9, chỉ hai tuần trước khi vụ án của bà Mạch được bỏ qua – theo Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ông Tập đã trực tiếp nêu ra vụ việc và thúc giục Tổng thống Biden phải giải quyết. Nhà Trắng đồng thời thừa nhận ông Tập đã nêu ra trường hợp của Mạch trong cuộc gọi, và cho biết chính quyền Biden cũng đã đề cập đến trường hợp của “hai ông Michaels”, điều không được phản ánh trong tài liệu chính thức.

Rõ ràng là trường hợp của Mạch có tầm quan trọng lớn đối với người đàn ông quan trọng nhất ở Trung Quốc: Tập Cận Bình. Như Người phát ngôn Bộ Ngoại giao nước này, Hoa Xuân Oánh, đã lưu ý trong một cuộc họp báo gần đây: “Kể từ khi bà Mạch bị … giam giữ vào đầu tháng 12 năm 2018, Đảng của chúng tôi và chính phủ Trung Quốc đã rất coi trọng và Chủ tịch Tập Cận Bình đã dành sự quan tâm cá nhân đến vấn đề này.

Theo quan điểm của Tập, thì Biden rõ ràng đã phải chịu thua (cave) trước yêu cầu quan trọng này, sau một cuộc điện đàm do Biden mưu cầu (pursue), chứ không phải là Tập đề nghị, nhằm làm tan băng quan hệ Mỹ-Trung – tức là từ một vị thế yếu kém về ngoại giao.

Do đó, Biden rõ ràng đã phải đầu hàng sau bài phát biểu của mình tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc (HĐBALHQ), mà trong đó thậm chí cái tên Trung Quốc còn không hề được nhắc tới – trái ngược với bài phát biểu cũng tại HĐBALHQ năm 2020 của Tổng thống Donald Trump, trong đó hầu như chỉ để nhắm vào hành vi xấu xa của Trung Quốc.

Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, biểu hiện khuất phục đã diễn ra trong bối cảnh Bộ trưởng Thương mại, Gina Raimondo, trong phát biểu của mình đã nhấn mạnh đến sự cấp thiết của việc Mỹ một lần nữa phải bám chặt (embrace) vào cam kết kinh tế với Trung Quốc — là chính sách tai hại mà nền chính trị của chúng ta cứ mãi theo đuổi trong nhiều thập kỷ trước Trump, và điều này đã cho phép sự trỗi dậy của Trung Quốc để trở thành kẻ thù đáng gờm nhất của chúng ta.

Đây dường như là thời điểm thuận lợi cho Trung Quốc, khi chính quyền Biden báo hiệu một niềm khao khát khởi động lại những mối quan hệ — rõ ràng là theo các điều kiện của Trung Quốc. Như Hoa đã nói gần đây:

“Việc giải quyết đúng đắn vụ Mạnh Vãn Chu có ý nghĩa tích cực. Tôi nhận thấy một số phương tiện truyền thông bình luận rằng việc giải quyết này đã loại bỏ một cái gai cắm sâu vào mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ. Nhưng do chính sách về Trung Quốc sai lầm mà Hoa Kỳ đã áp dụng trong một thời gian, nên những chông gai khác có độ dài khác nhau vẫn còn trong các mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ. Chúng tôi hy vọng Hoa Kỳ có thể coi trọng và thực hiện các hành động cụ thể để xóa đi hai danh sách đó. [Nhấn mạnh in đậm nét của tôi – tác giả.]”

Trường hợp của Mạch và bối cảnh của nó, sẽ giúp làm dịu bớt cơn say của những người lạc quan trước cuộc họp cấp cao nhất gần đây của Bộ tứ Quad, cũng như với hiệp ước an ninh quốc gia ba bên giữa Hoa Kỳ, Vương quốc Anh và Úc. Trong đó các thành viên của các thỏa thuận này đã nhiều lần nhấn mạnh, rằng họ không nhằm vào bất kỳ quốc gia nào (được hiểu là: Trung Quốc), cho nên bản thân nó khiến chúng ta buộc phải ngập ngừng.

Hồ sơ sự nghiệp của Tổng thống Biden và phần lớn những người được bổ nhiệm cấp cao của ông không tạo được niềm tin rằng Mỹ sẽ chống lại Trung Quốc một cách toàn diện.

Việc chính quyền Biden không muốn trừng phạt Đảng Cộng sản Trung Quốc về tội lỗi trong việc biến đại dịch COVID-19 bùng phát trong nước mình thành một đại dịch toàn cầu, và chính quyền này cũng đã phải tuyệt vọng để can dự cùng với Trung Quốc trong vấn đề biến đổi khí hậu và sức khỏe cộng đồng – những lĩnh vực mà Trung Quốc được cho là kẻ phạm tội tồi tệ nhất thế giới — thì cả hai (lối quy phục đó) đều là những dấu hiệu cảnh báo tiềm tàng.

Việc Trump đưa ra vụ án của Mạch từ một vị thế mạnh mẽ, trong khi Biden thì lại đưa nó đến kết cục trong một vị thế yếu hèn, đã nói lên rất nhiều điều.

Sự thỏa hiệp vô nguyên tắc của Biden giờ đây sẽ còn gợi hứng thêm những hành động gây hấn hơn nữa. Nó rõ là một thảm họa nữa đối với một vấn đề có ý nghĩa quan trọng, đang có dấu hiệu tồi tệ hơn nhiều.

Ben Weingarten là thành viên cấp cao tại Trung tâm Nghiên cứu Chính sách Luân Đôn, thành viên tại Viện Claremont và là người đóng góp cao cấp cho báo The Federalist. Ông là tác giả của cuốn  American Ingrate: Ilhan Omar and the Progressive-Islamist Takeover of the Democratic Party(Bombardier, 2020). Ben là người sáng lập và Giám đốc điều hành của ChangeUp Media LLC, một công ty sản xuất và tư vấn truyền thông.  

Quan điểm thể hiện trong bài viết này là của riêng người viết.

2 comments

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.