3079. Tại sao một số tổ chức và nhà khoa học lại cố gắng bịt miệng những người nghi ngại Covid đã bị rò rỉ từ phòng thí nghiệm Trung Quốc?

Phòng thí nghiệm P4 tại Viện Virus Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc của Trung Quốc

DAILY MAIL by IAN BIRRELL  –  12 January 2022

Ba Sàm lược dịch

Ngài (Sir) Jeremy Farrar, giám đốc quỹ từ thiện Wellcome Trust nổi tiếng thế giới, đã lên án những thất bại về chính sách của các chính trị gia trong đại dịch, khi họ rao giảng “phúc âm” về trách nhiệm giải trình để chúng ta học những bài học về thảm họa sức khỏe cộng đồng này.

Lời nói đó của ông có tác động rất lớn.

Là một chuyên gia về các bệnh nhiệt đới và cố vấn cho Tổ chức Y tế Thế giới, ông có lẽ là nhà khoa học có ảnh hưởng nhất nước Anh, với tư cách là người đứng đầu tổ chức từ thiện lớn nhất của chúng ta đã đầu tư 1,2 tỷ bảng Anh vào năm ngoái cho nghiên cứu khoa học và y tế.

Farrar cũng là một thành viên trong ủy ban cố vấn của Sage cho đến khi ông từ chức vào năm ngoái, ngay sau khi xuất bản một cuốn sách khá tự trầm trọng mang tên ‘Spike: The Virus v The People’.

Ông viết: “Mọi người cần phải học các bài học, bao gồm cả các nhà khoa học,” ông đã công kích (thủ tướng Anh) Boris Johnson về nỗi ‘hổ thẹn’ vì đã trì hoãn một cuộc điều tra công khai về đại dịch cho đến khi nó kết thúc. “Chúng ta chỉ tôn vinh những người đã chết bằng cách cam kết học hỏi từ những sai lầm khiến họ phải trả giá bằng mạng sống.”

Ít ai có thể tranh luận bằng những mỹ từ như thế. Vì vậy, kỳ lạ làm sao khi chính người đàn ông này lại bị buộc tội có vai trò trong việc trì hoãn các cuộc điều tra về nguồn gốc của đại dịch.

Khoa học phụ thuộc vào việc chia sẻ dữ liệu, tranh luận gay gắt và bằng chứng thách thức – và rất ít cuộc điều tra khoa học nào lại quan trọng hơn việc khám phá ra nguồn gốc của Covid, để giúp bảo vệ chúng ta đối đối đầu với những thảm họa trong tương lai.

Tuy nhiên, Farrar đã đồng ý với các nhà khoa học hàng đầu khác của Anh và Hoa Kỳ để gán nhãn là ‘thuyết âm mưu’ cho bất kỳ gợi ý nào rằng coronavirus mới có thể liên quan đến một sự cố trong phòng thí nghiệm ở thành phố Vũ Hán, Trung Quốc, nơi nó xuất hiện lần đầu tiên.

Điều đó đã được xác nhận một lần nữa trong tuần này, khi các thành viên Đảng Cộng hòa trong Quốc hội công bố những đoạn email các cuộc thảo luận, trong đó cung cấp bằng chứng mới, cho thấy các chuyên gia này thổ lộ riêng tư với nhau nỗi lo sợ virus mới có dấu hiệu bị thao túng chỉnh sửa trong phòng thí nghiệm, nhưng họ lại công khai lên án các lý thuyết như vậy.

Họ thậm chí thừa nhận chính mình đã lo ngại một cuộc tranh luận mang tính ‘hủy diệt’ như vậy có thể gây hại cho khoa học nói chung và các đồng nghiệp của họ trong ngành khoa học Trung Quốc nói riêng.

Những hành động gây nhiễu loạn của các nhà khoa học này – và sự nhân nhượng vô nguyên tắc đáng xấu hổ đối với Trung Quốc – đã không chỉ cản trở sự hiểu biết  trên toàn cầu về căn bệnh mới mang tính hủy diệt này, mà còn làm tổn hại nghiêm trọng niềm tin vào khoa học, giữa thời điểm mà niềm tin như vậy chưa bao giờ lại quan trọng hơn.

Hiện tại có hai câu hỏi cốt lõi về sự ra đời của đại dịch này:

Covid đã xuất hiện thông qua một sự nhầm lẫn khoa học nào đó hay do sự lây truyền tự nhiên từ động vật?

Và tại sao các tổ chức khoa học lại làm việc chăm chỉ để bịt miệng những tiếng nói bất đồng chính kiến?

Thật vậy, có vẻ khó tin là Farrar không chỉ vẫn duy trì công việc mà trong đó ông ta chỉ đạo rất nhiều nghiên cứu y tế quan trọng, mà thậm chí còn chứng kiến ​​mức lương hàng năm của mình tăng từ 28.000 bảng lên 512.000 bảng vào năm ngoái, theo các tài khoản mới nhất cho thấy.

Đối với Ngài Jeremy, ông là một nhân vật quan trọng trong chuỗi các sự kiện bí mật, sau sự xuất hiện của một căn bệnh mới ở Vũ Hán vào cuối năm 2019.

Nhiều mối quan tâm ngày càng tăng xoay quanh một cuộc hội thảo từ xa bí mật, mà Farrar dẫn đầu vào ngày 1 tháng 2 năm 2020, khi những lo ngại đang nổi lên về sự bùng nổ đại dịch.

Trong ảnh: Các nhân viên được nhìn thấy bên cạnh một cái lồng có chuột (phải) bên trong phòng thí nghiệm P4 ở Vũ Hán

Và chúng ta càng học được nhiều thông qua những thông tin rò rỉ, những đòi hỏi về tự do thông tin, các cuộc phỏng vấn và điều tra bền bỉ, thì nó càng phát hiện ra một âm mưu của những tổ chức này nhằm bóp nghẹt cuộc tranh luận về lĩnh vực khoa học mang tính rủi ro cao – thật trớ trêu khi buộc tội những người từng thách thức sự đồng thuận là những kẻ theo thuyết âm mưu.

Cuộc thảo luận qua đàm thoại, có sự tham gia của hai nhà khoa học có ảnh hưởng nhất ở Mỹ – đó là cố vấn tổng thống đang gây tranh cãi, Tiến sĩ Anthony Fauci và Tiến sĩ Francis Collins, sau đó là người đứng đầu cơ quan tài trợ lớn của Hoa Kỳ hỗ trợ tài chính cho nghiên cứu rủi ro cao về virus dơi được thực hiện ở Vũ Hán – cùng với 11 chuyên gia bao gồm cả Ngài Patrick Vallance , cố vấn khoa học chính của chính phủ chúng ta.

Chúng ta biết từ cuốn sách của Farrar và những tiết lộ qua email trước đó, rằng một số người tham gia chính, bao gồm Farrar, đã lo ngại rằng loại virus mới chết người này có liên quan đến nghiên cứu ở Vũ Hán, nơi có một số phòng thí nghiệm thực hiện nghiên cứu về coronavirus dơi.

Trong cuộc thảo luận, một nhà virus học người Úc cho biết ông ‘tin chắc chắn tới 80% rằng thứ này được lấy ra từ một phòng thí nghiệm’ trong khi một người tham gia chính khác thì bị thuyết phục là ‘60 đến 70%’.

Sau cuộc thảo luận kéo dài hàng giờ của họ, Farrar vẫn không chắc chắn, khi nói rằng “điều này sẽ vẫn là màu xám, trừ khi có quyền truy cập vào phòng thí nghiệm Vũ Hán“.

 Tuy nhiên, sau cuộc thảo luận đó và những quan điểm đó được lan truyền, thì lập trường công khai của các nhà khoa học đã thay đổi với tốc độ kỳ lạ đối với một câu hỏi hóc búa về khoa học như vậy – đặc biệt là khi vẫn còn đang thiếu dữ liệu từ Vũ Hán hoặc bất kỳ sự hỗ trợ hợp tác nào từ Bắc Kinh.

Họ bắt đầu cho đăng tải các tuyên bố mạnh mẽ, trên các tạp chí khoa học uy tín nhất, trong đó bác bỏ các ý kiến về vụ rò rỉ từ phòng thí nghiệm, một số nhân vật trong đó có quan hệ thương mại rộng rãi với Trung Quốc.

Và họ được hậu thuẫn bởi các chính trị gia khờ khạo và các nhà báo há miệng chờ sung, là những người mang vốn mang thái độ thù địch với Tổng thống Donald Trump, rồi đã bị tăng cao thêm bởi những cáo buộc của ông lúc bấy giờ về ‘virus Trung Quốc’. Kết quả là cuộc tranh luận quan trọng này đã bị đẩy lùi lại ít nhất một năm.

Farrar và hai chuyên gia của Wellcome Trust khác đã ký một tuyên bố quan trọng trên tạp chí y khoa Lancet, trong đó ca ngợi những nỗ lực của Trung Quốc trong việc giải quyết căn bệnh này, trong khi nói rằng họ ‘lên án mạnh mẽ các thuyết âm mưu cho rằng Covid không có nguồn gốc tự nhiên’.

(Từ trái sang) Arancha Gonzalez Laya, Giám đốc Điều hành, Trung tâm Thương mại Quốc tế (ITC), Alex Liu, Đối tác Điều hành và Chủ tịch, A.T. Kearney và Jeremy Farrar, Giám đốc, Wellcome Trust

Sau đó, nổi lên một bài báo được tổ chức thực hiện một cách lén lút, sau cuộc thảo luận vài ngày, bởi Peter Daszak, một nhà khoa học người Anh có tổ chức ở New York, nơi đã chuyển tiền của Hoa Kỳ cho các đối tác nghiên cứu tại Viện Virology Vũ Hán, phòng thí nghiệm an toàn sinh học hàng đầu của Trung Quốc.

Farrar cũng lặng lẽ hỗ trợ 5 nhà khoa học, mà 4 người trong số họ tham gia cuộc thảo luận đàm thoại đó, để viết một bài bình luận trên tạp chí Nature Medicine, khẳng định chắc chắn là các tác giả “không tin rằng bất kỳ loại kịch bản nào dựa trên lý thuyết phòng rò rỉ từ phòng thí nghiệm là hợp lý”.

Tuyên bố có tầm ảnh hưởng lớn này đã được truy cập 5,62 triệu lần và được trích dẫn bởi hơn 2.000 bài báo mang tính học thuật.

Một người trong “nhóm ngũ tấu” nói trên, là một nhà vi sinh vật học người Texas tên là Robert Garry, sau đó cho biết bản thảo đầu tiên đã được hoàn thành vào đúng cái ngày diễn ra cuộc thảo luận bí mật đó.

Tờ báo Daily Mail số ra Chủ nhật, là một tiếng nói đơn độc ở đất nước (Anh quốc) này  khi nó làm việc với một số nhà khoa học và nhà nghiên cứu dũng cảm, để thách thức sự dối trá của Trung Quốc, đưa ra bằng chứng về mối quan hệ tài trợ của Hoa Kỳ cho Vũ Hán, và phơi bày những xung đột lợi ích rõ ràng giữa các nhân vật chủ chốt trong câu chuyện cổ quái rẻ tiền này.

Tuy nhiên, khi tôi gửi các yêu cầu, theo đạo luật tự do thông tin (FOI), cho các cuộc thảo luận qua email liên quan đến Ngài Patrick, tôi đã nhận được hết trang này đến trang khác của các tài liệu được biên soạn lại, cũng giống như các nhà điều tra Hoa Kỳ đang tìm cách khám phá lý do tại sao tất cả các chuyên gia này đột ngột chuyển hướng.

Đại học Edinburgh cũng từ chối chia sẻ dữ liệu, với lý do không rõ ràng rằng việc tiết lộ có thể ‘gây nguy hiểm’ cho sức khỏe hoặc sự an toàn của Andrew Rambaut, một nhà sinh vật học tham gia cuộc thảo luận nói trên và là tác giả chung của bài báo trên Nature Medicine đó.

Giờ đây, được sự cho phép của một số thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, chúng ta có thêm một số chi tiết để làm tăng thêm những lo ngại về sự khác biệt giữa những gì mà các nhà khoa học hàng đầu đã nói công khai   và riêng tư – mặc dù phần lớn văn bản vẫn được biên tập lại.

Một ghi chú được Farrar gửi đi, một ngày sau cuộc thảo luận đàm thoại của họ, cho biết Robert Garry (trong “nhóm ngũ tấu” nói trên) đang đấu tranh ‘để nghĩ ra một kịch bản tự nhiên hợp lý’ để giải thích ‘vị trí phân cắt furin’ (xem bài dưới) – một tính năng vốn không có trên các loại coronavirus giống nhau, cho phép nó xâm nhập hiệu quả hơn vào tế bào người.

Rambaut, người đồng ký tên trong bài báo có nội dung bác bỏ các mối liên quan tới phòng thí nghiệm đó, cho biết vào cùng ngày, rằng ông vẫn là “người theo thuyết bất khả tri” (luôn nghi ngờ), mặc dù bị gây ấn tượng bởi vị trí phân cắt furin ‘bất thường’ đó.

Và có lẽ manh mối lớn nhất về những gì đằng sau câu chuyện này đến từ Ron Fouchier, một nhà tiên phong trong nghiên cứu ‘tăng chức năng‘ (gain of function – xem bài dưới) đầy rủi ro – cách để tăng khả năng lây nhiễm của virus dơi sang người, khi ông nói rằng ‘việc tranh luận thêm’ về việc virus được chế tạo sẽ làm ‘phân tâm các nhà nghiên cứu hàng đầu trong nhiệm vụ tích cực của họ và làm tổn hại không cần thiết cho khoa học nói chung và Trung Quốc nói riêng‘.

Rất may, căn cứ khoa học đã thay đổi để đảm bảo sự chấp nhận nhiều hơn đối với giả thuyết rò rỉ từ phòng thí nghiệm, đặc biệt là vì vẫn chưa có bằng chứng chắc chắn để hỗ trợ các giả thuyết về sự lây truyền virus này từ động vật tự nhiên sang con người.

Mối quan tâm ngày càng tăng sau khi có tiết lộ cho rằng Daszak thậm chí đã tìm kiếm nguồn tài trợ của Hoa Kỳ, vào năm 2018, để làm việc ở Vũ Hán trong một kế hoạch đưa các vị trí phân cắt hiếm gặp vào các coronavirus giống SARS được thu thập tại hiện trường, sau đó chạy thử nghiệm trên dơi sống.

Cuộc tranh luận này vẫn tiếp diễn nhưng, bất kể kết luận của nó như thế nào, nó nhấn mạnh sự cần thiết phải điều chỉnh các biên giới hoang dã của khoa học. Những nhà lãnh đạo khoa học không làm như vậy sẽ tỏ ra khinh thường những người thách thức họ một cách hợp pháp và đối với công chúng.


Liên quan:

4 comments

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.