3144. Đầu tiên, Biden giao nộp người Afghanistan cho Taliban. Giờ đây, ông ta ném Ukraine cho bầy sói

DAILY MAIL by NIALL FERGUSON  – 26 February 2022

(Niall Ferguson là Thành viên cấp cao tại Học viện Hoover, Stanford, giám đốc điều hành của Greenmantle, và là người phụ trách chuyên mục quan điểm cho Bloomberg Opinion.)

Ba Sàm lược dịch

Sau khi Liên Xô sụp đổ, thế giới phương Tây bước vào một khúc quanh kỳ lạ, trong đó chúng ta quên đi những thực tế của các nền chính trị cường quốc. Theo một cách nào đó, Tổng thống 79 tuổi Joe Biden đã nhân cách hóa tính hay quên đó.

Trong suốt những năm 1990, phương Tây đã làm ngơ trước nạn diệt chủng ở Rwanda và chỉ thức tỉnh trước cuộc Chiến tranh Balkans sau rất nhiều biến động. Tại Bosnia và Kosovo, sự can thiệp muộn màng của Hoa Kỳ đã cứu thoát cho Châu Âu.

Sau ngày 11/9, chúng ta tập trung vào mối đe dọa từ một hệ tư tưởng – chính trị hoặc Hồi giáo cực đoan hoặc chủ nghĩa Hồi giáo – chứ không phải từ một cường quốc. Chúng ta đã “đi vào cuộc chiến chống khủng bố“. Mỹ dẫn đầu và châu Âu hầu hết theo sau.

Cuối cùng, chúng ta thành công, và cả thất bại.

Chúng ta đã thành công trong việc ngăn chặn một vụ 11/9 khác, giết chết Osama Bin Laden và nghiền nát Nhà nước Hồi giáo. Chúng ta hầu như đã thất bại trong việc tạo ra một Iraq ổn định và hoàn toàn thất bại trong việc tạo ra một Afghanistan ổn định.

Nhưng thất bại thực sự là đã bỏ qua sự trỗi dậy của hai trong số các cường quốc lâu đời là Trung Quốc và Nga. Không phải chỉ phớt lờ, mà còn cho phép sự lớn mạnh của họ.

Người Mỹ đã giúp Trung Quốc phát triển nhanh chóng, đặc biệt là sau khi chính phủ Bắc Kinh được phép gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới. Người Mỹ đã tự kể cho mình một câu chuyện cổ tích rằng Trung Quốc sẽ tự do hóa.

Đối với Nga, sự trở lại sức mạnh quân sự của nước này là do người châu Âu mua khí đốt và dầu tự nhiên của Nga và nhắm mắt làm ngơ trước sự cai trị ngày càng chuyên quyền của Putin. Người châu Âu đã kể cho mình một câu chuyện cổ tích rằng nước Nga sẽ tự do hóa.

Chúng ta có rất nhiều bằng chứng cho thấy chúng ta đã mắc sai lầm.

Trước hết, sự can thiệp của Nga vào cuộc nội chiến Syria, theo sau tuyên bố ngu xuẩn của Barack Obama vào năm 2013 rằng “Mỹ không phải là cảnh sát của thế giới”.

Sau đó là sự kiện Nga sáp nhập Crimea và cuộc chiến Ukraine đầu tiên vào năm 2014, mà phương Tây đáp trả bằng các biện pháp trừng phạt yếu ớt.

Joe Biden khi đó là Phó Tổng thống. Có phải nay ông ta đã mất trí nhớ về những gì mà nó đã diễn ra?

Dưới thời Tổng thống Donald Trump, đã có một khoảng gián đoạn ngắn trong câu chuyện về chứng mất trí nhớ tập thể này.

Người châu Âu đã phẫn nộ. Nhưng liệu Nga có xâm lược bất cứ nơi nào trong khoảng thời gian từ năm 2017 đến năm 2020 hay không?

Thật không may, bất chấp những tuyên bố trang trọng rằng chính quyền Biden sẽ là một nhiệm kỳ tổng thống với những đổi thay ngang hàng với Roosevelt, nay nó đã nhanh chóng biến thành một cuộc tái tranh cử nhiệm kỳ tổng thống yếu kém của Jimmy Carter, cộng thêm cả chứng mất trí nhớ.

Ở TRONG NƯỚC, chính quyền đang rối loạn với lạm phát cao hơn bất kỳ lúc nào kể từ năm 1982, tội phạm bạo lực gia tăng và biên giới phía Nam tràn ngập người nhập cư bất hợp pháp.

Nhưng bức tranh ở nước ngoài còn tồi tệ hơn.

Năm ngoái, Biden đã bỏ rơi người dân Afghanistan cho Taliban. Năm nay đến lượt người dân Ukraine bị ném cho bầy sói.

Không bao giờ có có chuyện mối đe dọa của các lệnh trừng phạt sẽ ngăn cản Putin xâm lược.

Nó cũng chẳng có ích gì khi Biden dường như gợi ý rằng ông ta không nhất thiết phải trừng phạt một cuộc xâm phạm “nhỏ”.

  • 3110. Tại sao Biden đã thua trong nước cờ khai cuộc ở Ukraine của Putin. Biden và các trợ lý của ông đã phải dành nhiều ngày để xóa dấu vết các phản ứng lộn xộn của Biden trong cuộc họp báo tại Nhà Trắng ngày 19 tháng 1, trong đó ông nói nếu Putin khởi động một “cuộc xâm phạm nhỏ”, thì Mỹ và các đồng minh sẽ “có một cuộc tranh cãi về những gì nên làm và không nên làm.”

Điều duy nhất khiến Putin phải suy nghĩ cho kỹ là sự hiện diện của các khí tài quân sự quan trọng ở Ukraine, nhưng chính quyền Biden đã làm chậm quá trình giao vũ khí cho Kyiv.

Năm ngoái, Biden đã dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với các công ty xây dựng đường ống dẫn khí Nord Stream 2, do Nga và Đức thiết kế để đi qua Ukraine (*). Hơn nữa, Biden phát hiện ra rằng Trung Quốc và Nga đang tay trong tay sau khi ông cố gắng thuyết phục Chủ tịch Tập Cận Bình can ngăn Putin xâm lược Ukraine.

(*) 3143. Trước một Joe Biden cực kỳ yếu ớt, Vladimir Putin xâm lược Ukraine là tất yếu. “Biden cũng đã hợp tác với cựu Thủ tướng Đức Angela Merkel để mang lại cho Putin một chiến thắng lớn trong đường ống dẫn khí đốt Nord Stream 2 mà Nga vẫn thèm muốn …”

Sự ngây thơ đến mức không thể tin được nếu như Biden không xuất hiện triệu chứng rõ ràng đã trở lại thời thơ ấu lần thứ hai.

Chuyện gì xảy ra tiếp theo?

Đầu tiên, mặc dù có tinh thần phòng thủ, song quân đội Ukraine dường như có thể bị áp đảo. Đã có một cuộc kháng chiến anh dũng, nhưng người Nga chắc chắn sẽ kiểm soát thủ đô của đất nước này trong vòng vài ngày.

Thứ hai, EU và Mỹ dường như có thể sẽ áp đặt các biện pháp trừng phạt mà bản thân họ ít phải chịu tốn kém nhất, và do đó gây tổn hại ít nhất cho Putin.

Thay vào đó, người châu Âu nên cắt giảm nhập khẩu năng lượng từ Nga, và Mỹ phải đánh mạnh vào các ngân hàng Nga và trang bị vũ khí đến tận răng cho Ukraine. Nhưng những động thái đõ không thể diễn ra nhanh chóng được.

Chắc chắn, Putin sẽ tự hỏi mình: Ai là người tiếp theo? Đối với việc tái thiết đế chế Sa hoàng, công trình để đời của ông ta, sẽ không chỉ dừng lại ở việc chinh phục Ukraine.

Nato sẽ cần phải nghiêm túc và nhanh chóng, về việc tăng cường khả năng phòng thủ của các quốc gia Baltic và Ba Lan.

Putin đang nhắc nhở phương Tây về một thực tế xưa cũ, rằng chỉ có tên lửa hạt nhân chiến thuật mới có thể ngăn cản một cách đáng tin cậy các lực lượng thông thường của Nga, trong trường hợp xảy ra chiến tranh toàn diện – và những tên lửa đó sẽ mời gọi sự trả đũa hạt nhân của Nga và khả năng xảy ra ngày tận thế (Armageddon).

Tiếp theo, chúng ta có thể thấy một cuộc vật lộn tuyệt vọng của Biden nhằm khôi phục thỏa thuận hạt nhân với Iran, với hy vọng đưa dầu của Iran ra thị trường thế giới và giảm bớt áp lực lên giá xăng dầu.

Cuối cùng, và quan trọng nhất, nếu Putin có thể chiến thắng ở Ukraine, điều đó làm tăng đáng kể xác suất rằng Trung Quốc sẽ tìm kiếm một chiến thắng tương tự bằng cách xâm lược Đài Loan.