3259. Chuyện tiếp về Hội nhà văn: hiếp dâm không thành vì … đang có kinh nguyệt – nạn nhân thứ hai của Lương Ngọc An lên tiếng?

(Từ trái) Dạ Thảo Phương, Lương Ngọc An, Bùi Mai Hạnh

Đôi lời: dưới đây là trích nội dung bài viết trên Facebook của Nhà văn Bùi Mai Hạnh, được đăng trên FB của Nhà thơ Dạ Thảo Phương, trong đó tác giả cho biết mình cũng từng là nạn nhân của Lương Ngọc An, Phó TBT báo Văn nghệ, Ủy viên BCH Hội Nhà văn VN.

Trước đó, Dạ Thảo Phương có đơn tố cáo Lương Ngọc An đã hiếp dâm mình nhiều lần từ hơn 20 năm trước. BCH Hội Nhà văn VN đã trả lời thư tố cáo của Dạ Thảo Phương trước khi có bài viết này 3 ngày.

Vậy không hiểu tới đây, với thông tin này, rồi biết đâu đó, lại có “nạn nhân” thứ ba, tư, … nữa lên tiếng, liệu ban lãnh đạo Hội có chịu xem lại quyết định của mình hay không?

Bổ sung: + (15/4/22) Phó TBT Lương Ngọc An gửi đơn tố cáo nhà thơ Dạ Thảo Phương; + (16/4/22) Nhà thơ Dạ Thảo Phương lên tiếng sau đơn tố cáo từ ông Lương Ngọc An

BS

1. Đó là thời điểm chúng tôi mới tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du được 1,2 năm gì đó. Một cậu bạn đồng môn, gọi cho tôi vào giờ khá muộn, bảo đang trực muốn nói chuyện cho đỡ buồn. Chẳng nhớ là nói chuyện gì, rồi thôi. Chỉ biết, khi tôi đang thiu thiu ngủ lại, thì nghe tiếng gõ cửa. Đấy là Lương Ngọc An.

Tôi ngạc nhiên hỏi có chuyện gì quan trọng không hay chỉ có nhu cầu nói chuyện tiếp. Có thể cậu đang giằn vặt chuyện yêu đương cần người tâm sự?

Tôi mở cửa, bởi tôi vẫn thường xuyên mở cửa cho bọn thơ thẩn lớp tôi vào chơi, dù có hơi khuya. Q. là cậu em trong lớp, cũng từng đến nhà tôi ngủ lại. Tôi và con trai ngủ trên giường. Q ngủ dưới nền nhà. Sáng dậy cậu nhăn nhở cười “Chị may đấy vì tôi là thằng tử tế, tôi không làm gì chị”.

Tôi mở cửa, bởi An và tôi là đồng môn, học cùng nhau 4 năm trời. Không thân nhưng cũng chẳng xa lạ. Tôi mời cậu bạn vào nhà. Nhà tôi là gian bếp của mẹ, nhỏ xíu chỉ kê đủ một giường mét hai và 1 bàn làm việc.

Cửa mở. Cậu ào vào. Lảm nhảm gì đó, và xô tôi ngã xuống giường, đè lên tôi. Tôi kinh hãi khe khẽ kêu lên phản đối. Khe khẽ vì sợ con trai thức giấc, khe khẽ vì sợ ảnh hưởng gia đình chị gái ngay sát vách, mẹ và anh trai ngay trước cửa. “Buông tôi ra”. Tôi nói với cậu kiểu năn nỉ. Tôi cố coi đây là một trò đùa nhảm. Cậu không buông. Tôi chống cự mạnh mẽ hơn với ý thức làm sao không chạm vào con. Miệng tôi liên tục nói cho cậu hiểu tôi không hề muốn cậu. Tôi gằn giọng. “Dừng lại đi. Tôi đang có kinh”.

Cậu vẫn không chịu dừng lại.

Vậy là không thể dùng lý lẽ. Tôi sợ hãi nghĩ cách thoát khỏi cậu mà không phải đánh nhau nhỡ ngã vào con. Bất ngờ, cậu buông tôi ra, kêu lên : “Kinh thật!”. Và chồm dậy. Tôi cũng lập tức bật dậy.

Cậu biến ra khỏi nhà tôi trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Thực hay mộng? Cái gì đã cứu tôi vậy?

Cậu đã nhận ra tôi có máu kinh, có “kinh thật” chứ tôi không nói dối? Hoặc là, cậu kinh sợ việc phải hiếp một phụ nữ đang có kinh? Dù sao thì cậu cũng đã dừng lại. Lúc này, viết lại những dòng này, tôi đang run, không thể xác định được ý nghĩa của hai từ “Kinh thật” phát ra từ miệng cậu bạn đồng môn. (Bạn đọc có kiến giải nào không?).

Tôi thoát. Kinh nguyệt, thứ làm tôi luôn mệt mỏi khó chịu, đêm ấy đã cứu tôi.

25 năm trôi qua. Tôi chỉ gặp lại An 1 lần khi ra mắt tập thơ của tôi. Tại Hà nội. Cậu đến nhận tập thơ rồi ra về ngay. […]