2405. Liệu Việt Nam sẽ quyết định số phận của Biển Đông?

Tàu 8003 của Cảnh sát biển Việt Nam hoạt động trên Biển Đông. Nguồn: Báo chí nhà nước Việt Nam

NEWS.COM.AU by Jamie Seidel APRIL 15, 2021

Ba Sàm lược dịch

Không phải là bạn của Mỹ hay Trung Quốc – hai quốc gia đều đang cạnh tranh để Việt Nam “ủng hộ một bên chiến thắng” nhằm quyết định số phận của Biển Đông.

Việt Nam đã chiến đấu với Trung Quốc, nhưng không phải là bạn của Mỹ. Hiện cả hai đều đang nỗ lực thuyết phục Việt Nam “ủng hộ một kẻ chiến thắng” và quyết định tương lai của Biển Đông.

Đây là quốc gia Đông Nam Á duy nhất đứng lên chống lại Bắc Kinh, đã giữ vững lập trường của mình về mọi thứ, từ việc Huawei và Trung Quốc xây đập sông Mekong cho đến các quyền khai thác và đánh bắt cá ngoài khơi bờ biển của họ.

Và bất chấp “nỗ lực tối đa” về mặt ngoại giao từ Washington – bao gồm các chuyến thăm của cố vấn an ninh quốc gia và ngoại trưởng – Hà Nội vẫn kiên định với quyết tâm “không liên kết”.

Một chiếc catamaran tấn công nhanh thuộc Lớp Houbei (Kiểu 022). Ba trong số các tàu chiến này đã được phát hiện đóng tại một trong những pháo đài trên đảo gây tranh cãi của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa. Nguồn: Truyền thông do nhà nước Trung Quốc kiểm soát.

Nhưng điều đó đã không ngăn được quốc gia Cộng sản 97 triệu dân mạnh mẽ trở thành tâm điểm của sự cạnh tranh giữa các cường quốc.

Đây là nước láng giềng gần nhất của Trung Quốc ở Biển Đông – vùng lãnh thổ có tranh chấp gay gắt nhất trên thế giới.

Và trong khi quân đội của Trung Quốc có thể vượt trội hơn rất nhiều, Việt Nam đã kiên trì xây dựng các tuyến phòng thủ tiền đồn trên đảo kể từ một cuộc chiến ngắn nhưng tàn khốc vào năm 1979.

Điều đó đưa Hà Nội trở thành một cường quốc trong khu vực.

Nó làm cho mình trở thành một “dây bẫy” (trip-wire) cần thiết nếu Bắc Kinh có ý định khẳng định yêu sách toàn diện của mình về mặt quân sự.

Nhưng nếu các nước láng giềng đang khó chịu nhưng nay đạt được một số hình thức thỏa thuận “đôi bên cùng có lợi”, thì cán cân quyền lực trong khu vực có thể nghiêng về phía Trung Quốc một cách không thể thay đổi.

Thi gan trên Biển Đông

Những hàng xóm bồn chồn

Vào tháng 4 năm ngoái, một tàu tuần duyên của Trung Quốc đã đánh chìm một tàu đánh cá của Việt Nam gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp. Một tàu khoan khảo sát của Trung Quốc đã được điều vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Và Bắc Kinh tự quyết định các khu vực hành chính mới trên các ngư trường mà Hà Nội coi là của riêng mình.

Sau đó, vào tháng Giêng năm nay, một chuyến công du cấp cao đến các quốc gia ASEAN của Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc đã chỉ ra rằng họ đã bỏ qua Việt Nam.

Việt Nam không phải là người ngoài cuộc vô tội. Giống như Trung Quốc, họ tuyên bố chủ quyền đối với các ngư trường “truyền thống” ở xa bờ biển của mình, nhưng không giống như Trung Quốc, họ nói rằng họ muốn các tranh chấp như vậy được giải quyết theo Luật Biển Quốc tế. Nhưng các đội tàu đánh cá của nước này – như của Trung Quốc – đang gặp khó khăn.

Một khinh hạm thuộc loại mà Việt Nam đã triển khai đến quần đảo Trường Sa. Nguồn: Vietnam’s People’s Navy.

Vùng biển quê hương Việt Nam đã bị khai thác quá mức. Những người đánh cá đang ngày càng đi xa hơn – băng vào vùng biển Trung Quốc xung quanh đảo Hải Nam và tiến sâu vào lãnh thổ Malaysia.

Năm ngoái, khoảng 141 ngư dân Việt Nam đã bị chính quyền Malaysia bắt giữ. Tháng trước, Việt Nam và Malaysia đã nhất trí về một thỏa thuận an ninh hàng hải chung nhằm giải quyết nạn đánh bắt cá bất hợp pháp và tăng cường các nỗ lực tìm kiếm và cứu nạn chung.

Nhưng Việt Nam đã bắt chước Trung Quốc bằng cách thành lập “lực lượng dân quân đánh cá” của riêng mình, với mục tiêu “bảo vệ chủ quyền và phát triển kinh tế”.

Công việc cải tạo và củng cố đất gần đây trên đảo Trường Sa do Việt Nam kiểm soát. Ảnh: Phương tiện truyền thông do nhà nước Trung Quốc kiểm soát / SCSPIS Nguồn: Cung cấp

Diễn viên không thiện chí

Năm 2019, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ đã đến thăm Việt Nam lần đầu tiên. Sau đó, khi COVID bắt đầu cuộc tiến quân không ngừng trên khắp thế giới, tàu USS Theodore Roosevelt và các tàu hộ tống của nó đã cập cảng thành phố Đà Nẵng của Việt Nam vào năm ngoái.

Đó không chỉ là về mối quan hệ tan băng giữa Hà Nội và Washington do hậu quả của Chiến tranh Việt Nam.

Khi căng thẳng quốc tế trên khắp Đông Nam Á tiến tới mức sôi sục, lập trường được xác định một cách lặng lẽ của Việt Nam có thể trở thành yếu tố quyết định cho cán cân quyền lực.

Mỹ đã quan tâm đến việc tăng cường quan hệ quân sự.

NED-3419-US Plans anti-China missile array - 0
Mỹ lên kế hoạch thiết lập dàn tên lửa chống Trung Quốc

Nước này đã hai lần mời tàu hải quân nhỏ của Việt Nam tham gia tập trận Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC). Họ cũng đã tặng tàu bảo vệ bờ biển để tăng cường khả năng trị an của Hà Nội.

Nhưng Việt Nam tỏ ra không mấy quan tâm đến việc chọn bên.

Mặc dù hành động cân bằng mong manh của Việt Nam là điều hoàn toàn có thể dự đoán được, nhưng điều đó vẫn gây thất vọng cho Washington và nên làm hạ nhiệt các đánh giá của Mỹ về mức độ mà Hà Nội có thể sẵn sàng đóng một vai trò trong Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Mỹ nhằm giữ cho khu vực được tự do và cởi mở ‘từ sự ép buộc của Trung Quốc,’” nhà phân tích quốc phòng của tập đoàn RAND Derek Grossman viết.

Bất chấp những hành động khiêu khích lặp đi lặp lại, Việt Nam luôn nhất quán trong lập trường của mình.

Nước này đã cử các nhà ngoại giao của họ tới Bắc Kinh để phản đối, và lên tiếng thông qua các phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát và chính thức nêu quan ngại của mình thông qua ASEAN.

Sau đó, vào tháng 6 năm ngoái, Việt Nam đã dẫn đầu một hội nghị cấp cao ASEAN ra tuyên bố kêu gọi Trung Quốc tuân thủ đầy đủ Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển (UNCLOS).

Nhưng hy vọng của phương Tây, để thấy Việt Nam cuối cùng cũng sẵn sàng chọn bên, đã nhanh chóng biến mất.

Chính sách Ba “không”

Khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ lúc bấy giờ là James Mattis thăm Việt Nam vào năm 2018, ông đã tuyên bố hai nước là “đối tác cùng chí hướng”. Nhưng mối quan hệ đã không tiến triển đáng kể kể từ đó.

Điều này không có gì ngạc nhiên, Grossman nói. “Kể từ khi Liên Xô từ bỏ quan hệ đồng minh với Việt Nam để hàn gắn quan hệ với Trung Quốc vào năm 1986, Hà Nội đã nhất quán trong nhiều thập kỷ để tránh lặp lại sai lầm khi liên kết với một cường quốc chống lại một cường quốc khác”.

Việt Nam chính thức hóa quan điểm đó vào năm 1998 khi thực hiện chính sách “ba không”: không liên minh quân sự, không liên kết với nước này chống nước khác và không cho đặt căn cứ quân sự nước ngoài trên đất Việt Nam.

Đó không phải là một chính sách dễ ban hành.

Sự quyết đoán gần đây của Trung Quốc đối với Việt Nam… có thể đã buộc các nhà lãnh đạo Việt Nam phải xem xét lại các phương án“ đấu tranh ”chống lại Trung Quốc,” Grossman lưu ý.

Nhưng nó có thể sẽ không liên quan đến hợp tác quân sự hoặc bảo vệ bờ biển, ông nói thêm.

Washington nên mong đợi Việt Nam tiếp tục tìm kiếm sự cân bằng giữa nước láng giềng Trung Quốc, nước có ưu thế hơn hẳn về kinh tế và quân sự, và Hoa Kỳ, nước có thể giúp bù lại trước sức mạnh của Trung Quốc. Tuy nhiên, cho đến nay, về cơ bản, Hà Nội không muốn mạo hiểm trong ‘hợp tác’ với Bắc Kinh bằng cách thiết lập quan hệ an ninh chặt chẽ hơn với Washington”.

+ Jamie Seidel là một nhà báo tự do | @JamieSeidel

6 comments

  1. Để làm đẹp hình ảnh của mình trong con mắt người Việt, hiện nay Trung Quốc có thể viện trợ ngầm vaccines covid cho Việt Nam, cùng phối hợp mở toang biên giới “Vui sao nước mắt lại trào” sau những ngày cách ly chia uyên rẽ thúy. Cần mở những tour du lịch nhắm vào tính ôn hòa & có học của người Việt như Nguyễn Du in Chai na, Theo dấu chân Người, cả Bác Hồ lẫn Lê Chiêu Thống, buy Bác Hồ get Lê Chiêu Thống free hay half of Việt Nam off … đại hạ giá . Hoặc tour Phạm Văn Đồng mã đáo Thành Đô . Dân Việt, nhứt là trong giới tiến sĩ, thuộc sử Trung Quốc hơn sử Việt Nam, Trung Quốc cần nhắm vào họ, mở những tour Tam Quốc diễn nghĩa, những địa danh oanh liệt trong Hán-Sở tranh hùng . Hay bến sông mà Hàn Tín hay lang thang thời còn hàn vi, cái chợ Hàn Tín phải luồn háng thằng con nít vv … Rùi quảng cáo trên giờ vàng Việt Nam . Cứ thế & cứ thế, cho tới lúc người Việt cảm thấy bên kia biên giới là nhà, bên đây biên giới cũng là quê hương . Khi 2 đảng sáp nhập, người Việt sẽ không có cảm giác “mất”, thay vào đó là “được” nước, như 1 “chiến thắng huy hoàng”, giải phóng quê hương, thống nhất đất nước … Vài chục -có thể đến hàng trăm- năm nữa sẽ có người tiết lộ lúc đó có vị lãnh đạo nào đó có nói “triệu người vui nhưng cũng có triệu người bùn”, và thía là phe vui sẽ bập vào câu nói đó, gọi thía là khách quan, là đồng cảm, là nhân văn . Thui thì mọi ngừ, ít nhứt là “trong” nước, cần hòa hợp hòa giải . Ai đó kiu gọi dậy mà đi này nọ thì khuyên họ nên quên oán thù, dù sao thì mọi thứ cũng đã qua lâu gòi . Đoàn kết xây dựng đất nước phồn thịnh trước con mắt cú vọ của tư bửn thúi nát .

    Lấy hiện tại mà suy ra tương lai thui .

    No star where, mọi ngừ cứ bình tĩnh mà hổng run . Cần xây thim (thật) nhiều chùa chiền . Các tờ báo mạng lề phúc gì đó cần mở mục nghiên kíu tôn giáo . Nghe nói tôn giáo vưỡn là thuốc an thần tốt nhứt để mọi ngừ có thỉa quên đi mọi thứ, chỉ nhớ tới những hy sinh, đóng góp to lớn của trí thức nhà mềnh .

    Thích

  2. Đây cũng là 1 ní zo ziệc nàn chở thành tiu điểm đánh phá của các thía lực thù địt cả chong lẫn ngòi . Việt Nam các bác là mắt xích wan chọng thứ II của fong chào cộng sản thía zái, nhưng lại là mắt xích yếu nhứt . “Sở Giao Dịch Chứng Khoán Tp Hồ Chí Minh”, need i say more? Rùi giàn lãnh đạo với những thành tích lẫy lừng kíu chủ nghĩa tư bửn khỏi những bàn thua trông thấy . May quá, Đảng Ta đã dẹp “ủng hộ, cổ vũ cho tư bửn thúi nát” như 1 trong những bỉu hiện của “tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Đảng viên làm giàu bằng bóc lột thì được luật pháp bảo vệ & khuyến khích . Đấu chanh chống “tự diễn biến, tự chiển hóa” con Tự Do gì nữa cho mất công ? Luật trong tay mình, mình mắc cái gì thì hổng xem cái đó là tội nữa, thía là xong . Chả trách Ngô Huy Cương nói làm luật như viết truyện chưởng .

    Way lại zới đề bài . Có nghĩa Việt Nam bắt buộc phải chọn 1, và chọn cả 2 hổng thỉa là chiều hướng thứ 3 khả dĩ được nữa . Đảng có thỉa chọn lựa phản bội lại tư tưởng Hồ Chí Minh bằng cách bắn phát súng ân huệ coup de grace vào đầu chủ nghĩa xã hội, theo chủ chương Phò Mỹ bài Trung . Hoặc có thỉa theo ô Tô Văn Chường phát chiển mình ên, mặc kệ thía zái thía lào & ra sao, lun là ngừ đồng chí tin cẩn, một chiến sĩ vững vàng trong tư tưởng của phe xã hội chủ nghĩa .

    Tất cả làm Việt Nam trở thành 1 target cho các thía lực thù địt thía zái . Hiện giờ đang có fong chào dựng lại cờ Vàng chong giáo dục & tư pháp . Nguyễn Đăng Hưng nói Đảng đang làm “sẹ sẹ”, tức là đang có phối hợp nội công ngoại kích để lật đổ toàn bộ nền tảng của Đảng trong 2 ngành này . Giáo dục & tư pháp mà vỡ trận thì Đảng Cộng Sản coi như xong . Bác Hồ có sống lại cũng đek kíu được .

    Các đảng viên nhờ luật pháp bảo vệ & khuyến khích đã làm giàu được nên đưa tài sản & gia đình đi nức ngòi . Bọn ăn xít dâm chủ nói là không hồi tố … tụi nó có tin được không ? Và tụi nó phải làm gì níu dân nổi giận ? Đưa quân lụi ra đàn áp ? Tẩu từ từ vi thượng sách . Đúng, chúng nó đang cổ vũ cho đường lối cái gì cũng từ từ . Nhưng như killer instincts của các bác bít gòi, them dont know how the world runs.

    Trung Quốc cần làm gì ? Trong những lúc như thế này, Trung Quốc cần show the softer side, cần chứng minh cho Đảng Ta mình là người Đảng có thỉa tin cậy, có thể nương nhờ chốn thở than . Trung Quốc cũng cần chứng minh khả năng bảo vệ Đảng Ta trước bất cứ hiểm nguy nào … có nghĩa riêng đối với Việt Nam, Trung Quốc cần tạo dựng lại hình ảnh của mình như thời kháng chiến . Trung Quốc ngày xưa & hiện nay có dư khả năng tạo ra những tự hào, những ấn tượng Việt Nam, Trung Quốc đã tạo ra một Điện Biên chấn động địa cầu, 1 Điện Biên Phủ đồng ruộng long trời lở đất, Trung Quốc đã tạo ra những “chiến thắng huy hoàng”, và hơn thế nữa, Trung Quốc đã tạo ra Bác Hồ, 1 trong tứ bất tử của Việt Nam . Ngày hôm nay Trung Quốc lại tạo ra “hàng Việt Nam chất lượng cao”. Trung Quốc cần tiếp tục truyền thống này, be the hand under Mona Lisa’s skirt thay vì lộ mặt ra . Muốn vậy, Trung Quốc phải chấn chỉnh lại cách nhìn về Việt Nam & có 1 chiến lược rõ ràng, hoặc trong trường hợp này, không nên rõ ràng . Cần đầu tư nhắm vào những mục tiêu chính trị . Đúng, lợi nhuận cũng quan trọng, nhưng không thể loại chính trị ra ngoài . Nói theo bà Vũ Kim Hạnh là win-win, 2 bên cùng có lợi . Việc đầu tiên & trước mắt là phải hoàn thành đường cao tốc, để trở thành 1 biểu tượng của giấc mơ Việt Nam ma ze in Việt Nam nhưng by Trung Quốc . Nối tiếp truyền thống cách mạng vẻ vang của Đỗ Kim Thêm tới ngày nay luôn .

    Nói phải củ cải cũng nghe, dân Việt vẫn nói như vậy . Thêm nữa, ăn quả nhớ kẻ trồng cây là 1 truyền thống tốt đẹp của dân Việt, trong trường hợp này chỉ cần kẻ trồng cây đừng bao giờ lộ mặt . The Time will come, but not now. Dân Việt không thích cưỡng bức, cái gì cũng phải ôn hòa & có học . So be it. Con đường dẫn tới 2 đảng sáp nhập cũng phải được tiến hành 1 cách ôn hòa & có học, cái cần là lúc nào cũng phải tạo ra được 1 ảo tưởng là Đảng Cộng Sản Việt Nam không & chưa bao giờ thích Trung Quốc . Sau đó chỉ cần bọn trí thức khốn nạn truyền bá cái ảo tưởng đó ra cho dân chúng như truyền nhiễm . Cái này hổng phải là ngoại giao chó cái, lộn, sói, mà là ngoại giao chó con . Cute as Phúc .

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.